Tôi giật mình thức giấc vì tiếng phone rung lúc nữa đêm. Tôi nhắm mắt lại tiếp tục giấc ngủ mà không buồn xem thử ai gọi giờ này. Tôi vừa chợp mắt, phone lại rung liên hồi hết đợt này đến đợt khác. Cái phone này đúng là đồ báo hại, vibrate gì mà lớn quá chừng đến nỗi đánh thức tôi dậy. Chỉ có cái thằng khỉ Tony bên Pháp đi làm về rôi buôn nên mới dám gọi phone kiểu này để phá tôi chứ gì. Tôi với tay lấy c ái phone để chửi cho Tony một trận vì dám phá giấc ngủ của bà. “Hello!”
Một giọng nữ vang lên“Hey, con khỉ Lan Vy, ngủ chi mà ngủ dữ vậy?”
T ôi ngỡ ngàng, “Mai Lan, mày đang ở Vietnam mà? Mày hong biết bên này là nữa đêm rồi ?”
Mai Lan nghiêm nghị, “Dạ thưa cô em biết. Em mới về Kanzas chiều nay và gọi phone cho mày liền nè con khỉ khó ưa.”
Tôi hỏi, “Về Việt nam có vui hong nhỏ ? Mày có gặp him hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Mày lúc nào cũng him, him, him. He là vua thì làm sao phó thường dân tao gặp được chứ?”
Tôi nói lảng, “Mày có về Thanh Đa hong? Thanh Đa bây giờ ra sao rồi ?”
Giọng Mai Lan chùng hẳn, “Tao hong biết nói sao nữa. Cái cảm giác cuả tao thiệt lạ nên tao mới gọi cho mày.”
Tôi tỉnh ngủ hẳn, “Lạ là sao?”
Mai Lan bâng khuâng, “Thanh Đa thật gần mà thật xa.”
Tôi gắt, “Con khỉ nhiều chuyện! Điệu này chắc mày bị Hưng hớp hồn rồi. Phi có đi với mày về Thanh Đa hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Phi với bé Mi chê Thanh Đa dơ dáy, hôi tanh nên về có một lần tí xíu rồi đi liền. Lần sau tao về một mình.”
Tôi chọc, “Vậy thì sướng rồi . Mày tha hồ đi uống cafe tò te tú tí với Hưng nha.”
Mai Lan chậc lưỡi, “Có cho bà xã Hưng xé xác tao. Hai vợ chồng nốc bia thấy sợ luôn. Đàn bà con gái ở Vietnam khác lắm. Fashion lắm, ăn nói bạo dạn, chịu chơi lắm chứ hong nhà quê như tụi mình đâu.”
Tôi chặn, “Stop please! Kể về Thanh Đa cho tao nghe đi.”
Mai Lan nói, “Tao nói với mày rồi. Thanh Đa bên ngoài trong khang trang sạch sẽ, các lô vẫn dơ dáỵ. Cầu thang phân chó đầy.”
Tôi ngạc nhiên, “Hong ai làm vệ sinh à?”
Mai Lan cười, “Thời buổi này mà. Mạnh ai nấy sống. Người lớn, con nít về nhà thì ở trong nhà xem phim, computer, internet đâu còn ra ngoài hành lang chơi đâu.”
Tôi nói, “Good for them. Cuộc sống bây giờ khá giả rồi thì cũng để cho họ enjoy chứ.”
Mai Lan không chịu, “No, người nghèo thì hong ai chơi cả giống như tụi mình ngày xưa. Như nhà cô Hai, nhà chị Thanh . Mấy người đó cũng chưa có chồng.”
Tôi cười, “Thì tao cũng ế dài . Có ma nào thèm rước tao đâu. Mày được Phi cưới sướng thấy bà.”
Mai Lan đồng ý, “May mà có Phi, tao đẻ bé Mi hong thôi tao cũng làm gái già rồi. Nghèo như tụi mình khổ thiệt . Chẳng có đứa con trai nào theo cả.”
Tôi đáp, “Ừ nhỉ ?”
Chúng tôi nói chuyện nhắc lại kỷ niệm xưa về Thanh Đa cho đến lúc tôi đi làm. Chúng tôi nhắc đến món khoai mì độc đáo của chị Mai Lan bán mà nuôi sống cả gia đình. Chúng tôi lớn lên bên giòng sông thơ mộng. Chúng tôi chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Thanh Đa từ ngày cầu Saigon bị thả bom, chợ Thanh Đa chỉ là một nhóm nhỏ chưa hình thành cái chợ, phong trào thiếu nhi, kế họach nhỏ. Thanh Đa những ngày đói khổ; chúng tôi phải sắp hàng từ sáng sớm đi mua từng ký gạo, ký bo bo, ký đường. Thanh Đa hoang sơ với những ngày cúp điện và thời gian thiêú nước. Chúng tôi luôn có mặt hiện diện ở Thanh Đa, nhưng thần dân Thanh Đa hong biết chúng tôi và không chơi với chúng tôi vì chúng tôi nghèo, bình dân. Chúng tôi không được cắp sách đến trường và đi học tới nơi tới chốn thì chúng tôi làm sao được các con trai học thức Thanh Đa theo chứ. Chúng tôi, lũ con nhà nghèo chơi với nhau, gắn bó với những trò chơi tầm thường, món ăn bình dân. Mặc dù chúng tôi tuổi tác có chênh lệch, chúng tôi trưởng thành mà nói chuyện vẫn xưng hô mày tao mi tớ như ngày chúng tôi còn nhỏ . Tôi còn nhớ thằng Cu Đen hàng xóm và các bạn đi học của nó đi sau tôi và chê tôi tướng đi chết yêủ; nói chuyện khùng điên và dzô dziên nhứt đời. Cái người nói chuyện khùng điên, dzô dziên nhứt đời ấy thường viết về Thanh Đa và nói về Thanh Đa cho những người thích tìm hiểu về Vietnam. Mai Lan thuở ấy thường nghêu ngao hát trên bờ kè, “Viết tên người yêu trên ba lô nặng trĩu…” Anh bộ đội Phi từ quận 11 cảm tiếng hát cuả cô thôn nữ Thanh Đa nên chàng đã yêu và rước Mai Lan về dinh trong lúc nàng đang bị thất tình nặng vì một anh chàng hoc sinh hào hoa phong độ truờng Thanh Đa nào đó.
Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts
Saturday, November 5, 2011
Wednesday, January 14, 2009
ROMEO & JULIET THỜI NAY




Gà Chết picked the phone, nói liền một hơi, “Hey, Gà Chết. Chết chưa mày mày?”
Vịt Bầu cười, “Cái con nhỏ này, mày dành nói câu của tao rồi thì tao biết gì mà nói chuyện với mày?”
Gà Chết mách nước, “Thì mày nói là mày nhường ông Vinh yêu quí của mày cho tao.”
Vịt Bầu mỉm cười hạnh phúc, “Tao sẵn sang nhường anh Vinh cho bất cứ ai, nhưng mà anh Vinh tao hổng chịu ai hết.”
Gà Chết thán phục, “Cầu cho gia đình mày hạnh phúc mãi mãi. Tao rất vui khi mày hạnh phúc.”
Vịt Bầu giọng buồn buồn, “Gà Chết, bạn bè chúng ta ai cũng có đôi, có cặp, con đàn cháu đống. Chỉ còn lại một mình mày. Tụi tao thương mày lắm. Chúng tao rất mong có tin vui của mày. À này, thầy Khanh mới qua Cali đó. Dân Nam Cali biểu tình dữ lắm. Cũng tội nghiệp thầy.”
Gà Chết mỉa mai, “Cho đáng đời cái ông Việt Cộng dám đi tới lãnh địa quốc gia. Được đi du học thì ở một chỗ đi. Bày đặt bon chen đi đây đi đó.”
Vịt Bầu binh, “Thầy Khanh qua Cali là mục đích đi kiếm mày đó. Thày Khanh vẫn chưa có vợ. Gà Chết à, hai người đừng làm khổ nhau nữa. Tao thấy bên Mỹ tự do lắm. Thầy Khanh bỏ Đảng sống với mày bên này thì không ai biết mà mày cũng trưởng thành rồi. Không ai có quyền cấm mày yêu ai or lấy ai cả.”
Gà Chết gắt, “Con nhỏ này có điên không? Tao mà đi yêu một đảng viên bắc kỳ hả? Thiết là nhục nhã ông bà cha mẹ tao hết sức.”
Vịt Bầu nhỏ nhẹ khuyên, “Gà Chết, đừng tự làm khổ mình nữa. Đừng lấy cái hãnh tiến dổm của gia đình ra mà biện minh cho mình.”
Gà Chết bực tức thô lỗ cắt ngang phone một cái cụp. Cô ngồi im lặng, tay mân mê tìm nghe lại lời nhắn cũ cách đây ba hôm. Giọng người đàn ông bắc, trầm ấm vang lên, “Chào em, chúc em một giáng sinh an bình và hạnh phúc. Tôi về Cali nghỉ lễ và sau đó tôi trở lại Washington đi học. Tôi mong muốn được gặp em trong kỳ nghỉ này. Em gọi lại cho tôi số….” Gà Chết lắc đầu, quăng cái cell phone thật mạnh xuống sàn gỗ. Cái phone bị bật cái nắp và hai cục battery văng ra hai góc. Gà Chết lượm lại cục battery, gắn nó vào và đậy nắp lại. Cái phone bị hư, không còn turn on được nữa. Gà Chết đành tháo cái sim trong phone ra và gắn nó vào cái phone mới. Cô mân mê chiếc phone màu tím xinh xắn mà Bill đã tặng cô hôm giáng sinh. Mặt cô rạng lên, “Ừ nhỉ, tại sao ta không gọi Bill và bắt nó dẫn minh đi chơi suốt ngày nay. Tai sao ta cứ ở nhà mãi như vậy?” Cô loay hoay bấm số phone của Bill. Một giọng tiếng Việt trầm ấm vang lên như reo vui, “Alô, em hả. Tôi lúc nào cũng mong chờ em gọi.” Gà Chết điếng người lặng yên. Cô đã vô tình bấm lộn số của thầy Khanh mà không hay. Thầy Khanh tiếp tục nói, Alo, Alo, sao em không trả lời tôi? Tôi thèm nghe giọng nói của em. Em nói gì đi chứ. Em cứ nguyền rủa tôi cũng được.” Gà Chết cup phone cái cụp. Gà Chết chạy xuống basement, nơi chứa những vật dụng không dùng, cô lục tung trong một cái vali nhỏ, nơi chứa những kỷ niệm khó quên của cô. Một xấp báo cũ đã úa vàng với những vêt hoen ô” của nước mắt, được cắt xén với những bài viết từ báo Quân Đội Nhân Dân, báo Tuổi Trẻ, và Kiến Thức Ngày Nay của tác giả Nguyễn Khanh. Những cánh hoa ngọc lan khô rơi ra. Cô lặng lẽ đọc nó và chìm đắm vào quá khứ.
Saigon 19….
Đại học hệ B đã mở ra cho lũ con sĩ quan chế độ cũ con đường vào đại học mặc dù họ có bị đóng tiền vì không đủ tiêu chuẩn điểm vào hệ A vào kỳ thi. Trường Đại Học Tổng Hợp với các dãy lầu cũ kỹ và hội trường bé nhỏ khiêm nhường là nơi hẹn hò và phát sinh những mối tình học trò dễ thương. Lũ con gái mê nhất là cây hoa ngọc lan cao vọi với những bông hoa thơm ngát. Các anh sinh viên khóa trên trổ tài Tarzan đu cây hái hoa để lấy lòng các cô sinh viên xinh xắn. Gà Chết đứng thèm thuồng nhìn Hoa, Lan, Thanh, Trúc, Tuyết, Thanh chúm chím làm duyên làm dáng nói chuyện với các anh sinh viên đẹp trai lịch lãm. Gà Chết cũng thích được quen, được con trai để ý, nhưng cái tướng Tomboy xấu xí như gà nuốt dây thun lại thêm tính tình ít nói nên Gà Chết chẳng được con trai nào theo cả.
Một người đàn ông cao gầy đen thui, nét mặt xương xương cầm cái vợt bằng tre khéo léo hái những bông hoa thơm ngát đẹp nhứt trên cao nhứt vào cái lồng mà không phải cực khổ leo cây như các anh sinh viên. Mọi người vỗ tay reo hòa hoan hô người hái hoa. Ông ta lấy hoa từ trong lồng tre ra. Hoa, Lan, Cúc, Thanh nhìn những đóa hoa đẹp và hy vọng người tặng hoa sẽ là mình. Ông đi lạI hướng Gà Chết, đưa những đóa hoa cho cô, nói với giọng bắc kỳ 75, đặc sệt, “Tôi cho em nè. Em thích hoa ngọc lan lắm phải không?”
Gà Chết bối rối trả lời, “Oh, cám ơn ông. Hoa ngọc lan cài lên tóc thì khỏi phải dùng nước hoa.”
Gà Chết cầm lấy những đóa hoa ngọc lan và bỏ đi. Vừa đi cô vừa hít lấy hít để cái mùi thơm dễ chịu ấy. Văng vẳng lời giễu cợt của đám con gái:
“Lọ Lem gặp may.”
“Đồ bất lịch sự không nói một tiếng cám ơn nào.”
Gà Chết nghe tiếng cười đùa nói chuyện vui vẻ của đám sinh viên cùng người đàn ông lạ mặt. Tiếng ai đó hốt hoảng kêu lên, “Oh, ông thầy tụi bay ơi.”
Chết rồi, môn triết là môn khó nuốt nhứt. Năm nay tụi mình chết rồi.”
Nguyễn Khanh phụ trách bộ môn triết ở đại học tổng hợp. Thầy nhanh chóng chiếm được cảm tình của lũ sinh viên vì thầy tính tình cởi mở. Thầy hay hái hoa ngọc lan cho lũ con gái, nhưng Gà Chết bao giờ cũng được hoa đẹp nhất. Một lần thầy Khanh thắc mắc, “Bảo Vy, tại sao các bạn gọi em là Gà Chết?”
Gà Chết cười, “Tại dáng em đi như gà nuốt dây thun. Em xấu xí như con gà chết.”
Nguyễn Khanh cười nói, “Em đâu có xấu. Em đẹp lắm cả tâm hồn lẫn bề ngoài. Em là báu vật đó Bảo Vy ạ”
Gà Chết nghi ngờ, “Thầy an ủi em hả? Hồi nào đến giờ có bao giờ ai khen em đâu. Thày là người đàn ông đầu tiên khen em. Đúng là em đang gặp may. Ít ra em cũng có một người đàn ông thích em chứ.”
Nguyễn Khanh thân mật vỗ vai Gà Chết, “Em đừng nên quá ư bi quan, mặc cảm tự ti như vậy không tốt đâu.”
Nhờ thầy Nguyễn Khanh giúp đỡ, các bạn và Gà Chết thoát qua kỳ thi về môn triết và kinh tế chính trị hóc búa khó nuốt ấy. Sinh viên hỏi thầy, “Tại sao thầy lạI làm như vậy? Thầy không bị lương tâm của nhà giaó và một đảng viên trung thành cắn rứt à?”
Nguyễn Khanh buồn bả trả lời, “Tôi thường làm những gì tôi cảm thấy đúng với lương tâm mà thôi. “Tôi thương cho các em đa số là con sĩ quan chế độ cũ mà bắt các em phải học những điều mà gia đình em ghét thì tội cho các em quá. Tôi giúp các em qua khỏi kỳ thi của nhừng môn này, nhưng bù lại các em phải đạt điểm thật cao trong các môn khác đấy nhá.”
Thầy Nguyễn Khanh thường tham gia sinh hoạt với sinh viên, đi picnic, ngồi trước cổng trường đại học ăn bò bia, uống nước mía. Thầy còn mời sinh viên tới căn hộ độc thân chật hẹp trên đường Tự Do. Các`bạn biết tình cảm của thầy Nguyễn Khanh và Gà Chết nên các bạn âm thầm tán đồng, tạo điều kiện cho hai người gặp nhau và che dấu cho cả hai. Gà Chết thường lên nhà thầy, dọn dẹp sách vở cho gọn gang. Gà Chết rất thich tủ sách của Nguyễn Khanh vì Nguyễn Khanh có nhiều bộ sách rất hay. Nguyễn Khanh thường tặng cho Gà Chết những cuốn sách mới mà thường chỉ có bán ở tiệm sách chui với giá tiền thiệt mắc. Căn phòng chất chội, đầy những sách là sách chiếm hết cả lối đi. Có lần Gà Chết mỉa mai, “Một đảng viên cộng sản trí thức yêu nước, du học ở Liên xô mà chỉ được phân phối cho một cái phòng bé tí xíu trong khi bao nhiêu người khác thì ở biệt thự xa hoa. Công bình chân lý ở đâu?”
Nguyễn Khanh không đồng ý nói, “Em đừng nói vậy. Đó là con đường tôi chọn mà. Làm cách mạng là phải hy sinh bản thân mình.”
Gà Chết tức giận nói, “Hy sinh cái khỉ mốc xì. Thầy bị Đảng lợi dụng cái lý tưởng, nhiệt huyết của thầy mà thôi. Em có cảm tưởng như thầy không tức giận nếu em vô tình tỏ vẻ không kính trọng ba mẹ thầy như khi em nói về Đảng.”
Nguyễn Khanh kêu lên, “Kìa em! Chúng ta thỏa thuận là không đề cập tời chính trị mà.”
Thỉnh thoảng Nguyễn Khanh đưa Gà Chết tới một biệt thự sang trọng ở đường Điện Biên Phủ và Nam Kỳ Khởi Nghĩa là nhà của một người bà con của Nguyễn Khanh. Nghe nói căn nhà này lúc trước chủ nhân là ông chủ nhà sách Khai Trí. Mỗi lẫn đê”n đây lã Nguyễn Khanh mắt sáng rỡ nhìn cây đàn piano bong láng mớI toanh phủ đầy bụi vì chủ nhân dường như chẳng bao giỡ sờ tới cây đàn. Nguyễn Khanh say sưa chơi piano và hát những bản tình ca. Tâm hồn Nguyễn Khanh bay bổng theo từng nốt nhạc, giai điệu du dương. Gà Chết ngạc nhiên tròn mắt hỏi, “Ủa đảng viên bần cố nông ba đời mà cũng biết chơi đàn piano, biết hát nhạc vàng nữa hả?”
Nguyễn Khanh phì cười, “Người dân miền nam cứ nghĩ chúng tôi là dân vô học, đầu đường xó chợ, là những nông dân chân chất chỉ biết đến cái cuốc cái cày. Ba mẹ tôi làm việc ở viện nghiên cứu khoa học. Nhà chúng tôi ở miền bắc cũng có đàn piano. Tôi học piano từ nhỏ giống như em vậy.”
Gà Chết nói, “Oh, vậy là cộng sản cũng có con ông cháu cha như chế độ cũ vậy”
Gà Chết đứng thẳng người, ưỡn bộ ngực lép kẹp ra và kiêu hãnh nói với Nguyễn Khanh, “Chúng ta là hai kẻ thù. “Lê Thanh Bảo Vy là con một sĩ quan của chế cũ, là kẻ thù của những đảng viên cộng sản vì tất cả sĩ quan cộng hòa là kẻ thù của dân tộc Vietnam, là người đã tiếp tay thông đồng với đế quốc Mỹ.”
Nguyễn Khanh buồn bả lắc đầu, “Người dân miền nam rất ghét người miền bắc; có ai thông cảm cho người miền bắc đâu. Họ đâu có muốn sinh ra trong xã hội chủ nghĩa đâu. Tôi rất bất bình vì những việc làm bất chính, những quyết định sai lầm của cấp lãnh đạo. Chính vì vậy tôi mới quyết định ở trong hàng ngũ đảng để có tiếng nói và ngăn chặn những quyết định ngu xuẩn của họ.”
Gà Chết hỏi, “Có bao nhiêu đảng viên trong sạch trong hàng ngủ đảng. Chắc là chỉ có một mình thầy thôi.”
Mối tình lén lút giữa Nguyễn Khanh và Gà Chết rồi cũng bị gia đình Gà Chết phát hiện. Mẹ cô thường la rầy cô, “Bộ Sàigon hết đàn ông con trai rồi sao mày lại đi thương cái thằng bắc kỳ cộng sản đó.”
Gà Chết im lặng chịu đựng những bài giảng đạo đúc của gia đình họ hàng cô. Nhiều lúc cô muốn hét lên, “Sài gon không thiếu đàn ông, nhưng hông có ai chịu thương một người con gái xấu xí, dở hơi như tôi cả.”
Gia đình Gà Chết bắt cô nghỉ học ở nhà có thầy tới dạy kèm tiếng Anh và đàn với lý do là cô sắp sửa đi Mỹ nên cần phải chuẩn bị cho tương lai. Thiệt ra gia đình Gà Chết muốn kiểm soát cô mà thôi. Liên Hà, cô bạn thân Vịt Bầu của Gà Chết nhiều lần giúp đỡ cô gặp thầy Nguyễn Khanh.
Lần cuối cùng Gà Chết gặp Nguyễn Khanh tại một quán café nơi bờ sông. Nguyễn Khanh mở lời, “Tôi nghĩ là chúng ta nên chấm dứt đừng liên hệ từ nay nữa. Tôi rất buồn khi nhìn thấy em đau khổ lén lút gặp tôi như vậy.”
Gà Chết thật bất ngờ, “Chúng ta yêu nhau. Chúng ta nên tìm cách nào để bảo vệ tình yêu của chúng ta. Tình yêu phải trải qua thử thách chứ. Chưa gì mà anh bỏ cuộc rồi.”
Nguyễn Khanh bất lực, “Khó lắm em ạ. Gia đình em làm gì chịu gả em cho một thằng bắc kỳ Việt cộng như tôi. Em hãy quên tôi đi và đi lấy con ông cháu cha Vietnam cộng hòa nào đó.”
Gà Chết hét lớn, “Chứ không phải Đảng và tổ chức ngăn cấm anh yêu con một sĩ quan chế độ cũ, có gia đinh đi nước ngoài, và là người công giáo à. Em đã ở trong ba điều kiện bị cấm đoán trong bốn điều cấm dành cho đảng viên khi cưới vợ. Em chỉ thiếu là người gốc hoa nừa mà thôi. Đảng gì mà kỳ cục quá vậy. Đảng gì mà xen vào đời tư của cá nhân. Đảng này đúng là đảng cướp rồi.”
Nguyễn Khanh chống chế, “Không có đâu. Ai nói với em điều đó?”
Gà Chết cười như điên, “Ha…ha…”
Cô giả giọng nữ bắc kỳ của Dung, cô em họ của Nguyễn Khanh, chủ nhân ngôi biệt thự sang trọng mà Nguyễn Khanh thường hay đến chơi, “Cô Bảo Vy, làm ơn buông tha anh Khanh đi nha. Cô đã làm hại đời anh Khanh. Anh Khanh là người có tài, đầy triển vọng trên con đường công danh sự nghiệp. Cô đừng hòng mơ lấy được anh Khanh. Đảng viên không được phép lấy con sĩ quan ngụy, gia đình công giáo, gia đình có thân nhân đi nước ngoài và gia đình có người Việt gốc Hoa. Hơn nữa anh Khanh cũng đã đính hôn với chị Thu là cháu nội chú của thủ tướng Phạm Văn Đồng.”
Gà Chết đổi sang giọng bắc the thé, chua như giấm rất khó nghe của một người con gái khác, “Cô là Bảo Vy hả? Tôi là Thu, vợ chưa cưới của anh Khanh đây. Chúng tôi đã sống với nhau như vợ chồng lúc chúng tôi còn bên Nga…”
Nguyễn Khanh hỏi dồn dập, “Thu đến gặp em và nói như vậy hả? Thiệt là quá sức đi mất.”
Gà Chết chua chat nói, “Con gái miền nam chúng tôi không có tự nhiên bạo dạn như các cô miền bắc quan hệ nam nữ lung tung trước khi đám cưới và gặp ai cũng khoe chuyện phòng the hết đâu.”
Nguyễn Khanh nâng mặt Gà Chết nhìn thật sâu vào mắt cô và hỏi, “Em tin cô ta à?”
Gà Chết vừa khóc vừa dùng hai tay đánh túi bụi thật mạnh vào Nguyễn Khanh, “Tôi ghét anh! Tôi thù anh! Tôi hận anh! Đàn ông bắc kỳ là thứ sở khanh, thứ đểu giả! Đi về với cái thùng phi biết nói của anh đi.”
Nguyễn Khanh lắc đầu nói, “Thời gian sẽ trả lời. Bảo Vy, anh yêu em và mãi mãi yêu em. Ba mẹ anh và ba mẹ Thu hứa cưới Thu cho anh từ hồi tụi anh còn nhỏ. Anh chưa bao giờ yêu Thu hay thân mật với Thu hơn tình bạn cả.”
Gà Chết chạy ào ra ngoài, cô lặng lẽ bỏ đi dưới cơn mưa bão lạnh lẽo. Mặt cô nhạt nhòe nước mắt. Cô đau xót hát thầm, “Mất anh rồi..xa anh rồi…hoa đã tàn nhụy đã phai…” Nguyễn Khanh lặng nhìn theo cái bong bé nhỏ mất hút trong mưa. Anh không đuổi theo cô. Nguyễn Khanh lặng lẽ hát nho nhỏ, “Mất em rồi…xa em rồi…
Từ đó họ không còn gặp nhau nữa, nhưng họ biết tin tức nhau. Nguyền Khanh vẫn thường thấy Bảo Vy trong những buổi nói chuyện của anh ở nhà Văn Hóa Thanh Niên, Câu Lạc Bộ Trí Thức Yêu Nước. Bảo Vy thường cắt những bài viết của Nguyễn Khanh cất để dành trong một cuốn cái hộp giấy vớI những cánh hoa ngọc lan anh đã tặng cho cô.
Hai năm sau cô ra nước ngoài. Trong đám người đưa tiễn cô đi, từ xa cô đã kịp thấy bong dáng cao gầy của Nguyễn Khanh trước khi cô lên máy bay.
Nguyễn Khanh được thăng quan tiến chức. Nguyễn Khanh giữ chức vụ quan trọng trong chính quyền cộng sản. Nguyễn Khanh có một căn nhà nhỏ dễ thương tại Tân Bình. Nguyễn Khanh vẫn sống độc thân. Vịt Bầu và các bạn mỗi lần về Vietnam đều ghé nhà thầy Nguyễn Khanh chơi và thầy luôn tiếp đãi nồng hậu và quà cáp thật nhiều cho các bạn. Vịt Bầu luôn miệng khen thầy Khanh tốt bụng, thầy Khanh là người cộng sản chân chính và trung thành nhứt nước Vietnam. Vịt Bầu kể lã nó thấy hĩnh Bảo Vy trên đàn piano và trong phòng làm việc của thầy. Bảo Vy lặng lẽ nghe Vịt Bầu và các bạn kể về Nguyễn Khanh; cô không bao giờ nhắc đến Nguyễn Khanh cả. Cuộc sống bên Mỹ quá bận rộn nên cô không còn thì giờ nghĩ đến tình cảm lãng mạn yêu đương nữa.
Nguyễn Khanh được cử đi học để lấy bằng Ph. D. của quản trị kinh doanh. Nguyễn Khanh thỉnh thoảng vẫn gọi phone cho Bảo Vy. Mỗi lần nghe giọng Nguyễn Khanh, mặt Bảo Vy trắng bệt như hong còn giọt máu nào. Tay chân Bảo Vy run lẩy bẩy như bị lên cơn sốt. Làm sao Bảo Vy có đủ can đảm gặp Nguyễn Khanh chứ. Có lẽ Bảo Vy sẽ té xỉu khi gặp Nguyễn Khanh mất.
Bảo Vy lắc đầu cố gắng thoát khỏi những kỷ niệm êm đềm. Cô bước lại computer và email cho Nguyễn Khanh với lời lẽ thật đanh thép, “Kính gửi ông Nguyễn Khanh, đại diện nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Vietnam. Xin ông vui lòng tránh xa cộng đồng người Việt hải ngoại. Chúng tôi rất khó chịu với sự hiện diện của ông. Hãy để cho chúng tôi yên.
Kính thư
Đại diện cộng đồng người Việt
Monday, November 10, 2008
HẢI HỒ
Tôi thích tay trong tay cùng Hải Hồ chiều chiều đi dạo dưới những hàng me già để lượm những trai me đậu phụng chua chua, ngọt ngọt trên lể đường. Đêm đêm, chúng tôi mướn thuyền chèo lênh đênh trên sông từ Thanh Đa - Bình Quới - Thủ Đức. Những vì sao lấp lánh trên nền trời đen. Chỉ có hai chúng tôi giữa sóng nước mênh mông. Hải Hồ đã dạy tôi rất nhiều về trò chơi tình yêu. Tôi đã cảm nhận được hương vị ngọt ngào cuả nụ hôn môi và tôi đã đáp trả Hải Hồ một cách mãnh liệt. Tôi đê mê rạo rực theo từng cử động cuả Hải Hồ khi Hải Hồ nhẹ nhàng luồn tay dưới lớp áo ôm lấy bộ ngực, mân mê đầu vú thanh tân của tôi. Thân xác yếu hèn rung lên từng đợt cảm xúc dâng trào. Tôi như con thiêu thân quấn lấy Hải Hồ. Hải Hồ biết rất nhiều trò chơi tình yêu mới lạ, nó làm tôi mê đắm. Thỉnh thoảng tôi cũng nhớ đến Nguyễn Minh và tôi thì thầm: "tha lỗi cho em. Em cũng chỉ là một phụ nữ tầm thường, đầy phái tính. Em không thể naò cưỡng được cơn cám dỗ tuyệt vời này".
Đêm nào chúng tôi cũng về nhà tận nửa đêm. Hải Hồ là khách trọ thường xuyên ở ghế sofa nhà tôi. Tôi mất dần thói quen dậy sớm vì suốt ngày rong chơi cùng Hải Hồ. Trong trạng thái lơ mơ nửa ngủ, nửa thức tôi lơ mơ như có ai kề cận tôi. Tôi hé mắt thấy Hải Hồ mắt đăm đắm nhìn tôi. Tên này to gan thật dám đột nhập vào cung cấm. Toàn thân tôi tê cứng trước cái nhìn kỳ lạ cuả Hải Hồ vào làn da để lộ dưới lớp áo ngủ mỏng dính. Tôi nhắm mắt lại vờ ngủ. Hải Hồ quì xuống, kéo nhẹ thắt lưng, chiếc áo ngủ bung ra để lộ bộ ngực trắng hồng. Một cách thành kính, Hải Hồ đưa tay mân mê nhẹ lên ngực tôi, nâng niu như đang chiêm ngưỡng vật báu. Bỗng nhiên, Hải Hồ cúi xuống thât sâu, mút lấy đầu vú hồng hồng một cách ngon lành. Không hiểu sao tôi lại liên tưởng Nguyễn Minh đang thành kính nâng chén thánh lên từ từ một cách thành kính và đang nhấm nháp hương vị rượu nồng trong chén thánh. Có lẽ chén thánh cũng bầu bầu như hình dáng bộ ngực phụ nữ? Toàn thân tôi rúng động hẳn lên. Môt luồng điện khoái cảm chưa bao giờ tôi nhận được mau chóng lan nhanh ra từng tế bào. Chúng đốt cháy tôi,toàn thân tôi bỗng rạo rực cháy bỏng. Tôi keó sát Hải Hồ lên người tôi một cách vô thức. Tay tôi bíu chặt cổ Hải Hồ, mắt nhắm nghiền. Tôi cảm thấy có vật gì cưng cứng sau lớp vaỉ dày cuả Hải Hồ. Hải Hồ đã chuyển sang mút đầu vú bên kia. Tay Hải Hồ sờ soạng cố gắng tìm lối thoát cho phần dưới thân thể cuả nó…Ánh mắt nghiêm khắc cuả Nguyễn Minh chợt hiển hiện, trách móc tôi,"Em quá lắm! Em hư đốn! Em không xứng đáng để yêu tôi!". Đột ngột, tôi lấy hết sức đẩy mạnh Hải Hồ ra. Tôi vội kéo tầm chăn che kín thân hình lõa lồ cuả tôi. Hải Hồ mặt đỏ gay như chưa ra khỏi cơn say, ngơ ngác nhìn tôi trong giây lát. Hải Hồ chợt nhận ra mọi điều, vội vàng xin lỗi tôi,
“Hải Hồ xin lỗi Tâm Yên. Hải Hồ không có ý làm bậy. Hải Hồ chỉ tò mò muốn xem thử Tâm Yên ngủ như thế nào mà thôi. Thật tình Hải Hồ chỉ ngắm vẻ đẹp mà thôi.”
Tôi không dám nhìn Hải Hồ, nói lảng, “Hải Hồ ra ngoài chờ Tâm Yên. Chúng ta sẽ đi ăn điểm tâm nha.”
Hải Hồ ra ngoài. Tôi mới hoàn hồn trở lại. Cảm giác ngây ngất vừa qua còn vương vấn. Một tí gì nuối tiếc. Tôi ngắm nhìn thân thể tràn đầy sức sống với những nữ tính đầy hấp dẫn trong gương. Vâng. Tôi biết tôi đẹp. Mỗi lần ra phố, lũ con trai thường thì thầm bàn tán về tôi. Tôi hãnh diện lắm nhưng giả vờ không chú ý đến vẻ đep ấy. Vâng, điều ấy có nghĩa lý gì vì Nguyễn Minh đâu có bao giờ chú ý tới tôi đâu. Yêu anh tôi chưa bao giờ dám có ý nghĩ phàm trần cả. Một màn đen vô hình vững chắc chắn ngang mất lý tính của tôi rồi. Chỉ một lần vô tình đi sát Nguễn Minh khiến tôi ngây ngất. Tôi nhắm mắt tưởng tượng đến cái nhìn xa vời, vợi buồn cuả Nguyễn Minh đang nhìn tôi. Chiếc miệng cương nghị cúi xuống hôn tôi. Đôi bàn tay nhẹ nhàng vuốt trên thân thể tôi. Tôi khẽ rùng mình xua tan ý nghĩ đen tối ấy ra khỏi tâm trí.
Đêm nào chúng tôi cũng về nhà tận nửa đêm. Hải Hồ là khách trọ thường xuyên ở ghế sofa nhà tôi. Tôi mất dần thói quen dậy sớm vì suốt ngày rong chơi cùng Hải Hồ. Trong trạng thái lơ mơ nửa ngủ, nửa thức tôi lơ mơ như có ai kề cận tôi. Tôi hé mắt thấy Hải Hồ mắt đăm đắm nhìn tôi. Tên này to gan thật dám đột nhập vào cung cấm. Toàn thân tôi tê cứng trước cái nhìn kỳ lạ cuả Hải Hồ vào làn da để lộ dưới lớp áo ngủ mỏng dính. Tôi nhắm mắt lại vờ ngủ. Hải Hồ quì xuống, kéo nhẹ thắt lưng, chiếc áo ngủ bung ra để lộ bộ ngực trắng hồng. Một cách thành kính, Hải Hồ đưa tay mân mê nhẹ lên ngực tôi, nâng niu như đang chiêm ngưỡng vật báu. Bỗng nhiên, Hải Hồ cúi xuống thât sâu, mút lấy đầu vú hồng hồng một cách ngon lành. Không hiểu sao tôi lại liên tưởng Nguyễn Minh đang thành kính nâng chén thánh lên từ từ một cách thành kính và đang nhấm nháp hương vị rượu nồng trong chén thánh. Có lẽ chén thánh cũng bầu bầu như hình dáng bộ ngực phụ nữ? Toàn thân tôi rúng động hẳn lên. Môt luồng điện khoái cảm chưa bao giờ tôi nhận được mau chóng lan nhanh ra từng tế bào. Chúng đốt cháy tôi,toàn thân tôi bỗng rạo rực cháy bỏng. Tôi keó sát Hải Hồ lên người tôi một cách vô thức. Tay tôi bíu chặt cổ Hải Hồ, mắt nhắm nghiền. Tôi cảm thấy có vật gì cưng cứng sau lớp vaỉ dày cuả Hải Hồ. Hải Hồ đã chuyển sang mút đầu vú bên kia. Tay Hải Hồ sờ soạng cố gắng tìm lối thoát cho phần dưới thân thể cuả nó…Ánh mắt nghiêm khắc cuả Nguyễn Minh chợt hiển hiện, trách móc tôi,"Em quá lắm! Em hư đốn! Em không xứng đáng để yêu tôi!". Đột ngột, tôi lấy hết sức đẩy mạnh Hải Hồ ra. Tôi vội kéo tầm chăn che kín thân hình lõa lồ cuả tôi. Hải Hồ mặt đỏ gay như chưa ra khỏi cơn say, ngơ ngác nhìn tôi trong giây lát. Hải Hồ chợt nhận ra mọi điều, vội vàng xin lỗi tôi,
“Hải Hồ xin lỗi Tâm Yên. Hải Hồ không có ý làm bậy. Hải Hồ chỉ tò mò muốn xem thử Tâm Yên ngủ như thế nào mà thôi. Thật tình Hải Hồ chỉ ngắm vẻ đẹp mà thôi.”
Tôi không dám nhìn Hải Hồ, nói lảng, “Hải Hồ ra ngoài chờ Tâm Yên. Chúng ta sẽ đi ăn điểm tâm nha.”
Hải Hồ ra ngoài. Tôi mới hoàn hồn trở lại. Cảm giác ngây ngất vừa qua còn vương vấn. Một tí gì nuối tiếc. Tôi ngắm nhìn thân thể tràn đầy sức sống với những nữ tính đầy hấp dẫn trong gương. Vâng. Tôi biết tôi đẹp. Mỗi lần ra phố, lũ con trai thường thì thầm bàn tán về tôi. Tôi hãnh diện lắm nhưng giả vờ không chú ý đến vẻ đep ấy. Vâng, điều ấy có nghĩa lý gì vì Nguyễn Minh đâu có bao giờ chú ý tới tôi đâu. Yêu anh tôi chưa bao giờ dám có ý nghĩ phàm trần cả. Một màn đen vô hình vững chắc chắn ngang mất lý tính của tôi rồi. Chỉ một lần vô tình đi sát Nguễn Minh khiến tôi ngây ngất. Tôi nhắm mắt tưởng tượng đến cái nhìn xa vời, vợi buồn cuả Nguyễn Minh đang nhìn tôi. Chiếc miệng cương nghị cúi xuống hôn tôi. Đôi bàn tay nhẹ nhàng vuốt trên thân thể tôi. Tôi khẽ rùng mình xua tan ý nghĩ đen tối ấy ra khỏi tâm trí.
Thursday, July 31, 2008
HAI SẮC HOA TI GÔN
Câu chuyện xảy ra ở Tam Hiệp, một vùng quê hẻo lánh ngoại ô Saigon.
Long và Phương là đôi bạn thân. Nhà Phương buôn bán, giàu có; Nhà Long thì nghèo, thuộc loại nông dân buôn thúng bán bưng. Phương di học bằng xe đạp, và mỗi lần đi học, Phương ghé ngang qua nha Long, Long chở Phương đi học. Cả hai chơi thân từ năm học lớp sáu. Cả hai chia sẻ buồn vui cho nhau; Cả hai ăn chung từ miếng ổi, củ khoai lang, tô bún thang ngon lành. Phương và Long đều học giỏi ngang nhau. Phương làm lớp trưởng, Long làm lớp phó. Ở một vùng quê hẻo lánh như vậy, ai cũng biết tình bạn thân giữa hai đứa. Các bạn trong lớp, trong trường, và hàng xóm đều chọc họ là cặp vợ chồng trẻ. Phương thích lắm vì Long rất đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, và chơi bóng rỗ xuất sắc. Có người con gái nào ở xóm nhỏ này mà không thích Long chứ? Long là một tín đồ ngoan đạo của Chúa. Lúc nào rảnh là Long ở trong nhà thờ. Long còn là ca trưởng tập hát cho ca đoàn Thiên Thần; Long còn đệm đàn cho ca đoàn Thánh Thể, giúp lễ nhà thờ, và dạy giáo lý cho các em rước lễ vỡ lòng. Phương không có đạo và Phương không đi nhà thờ. Phương đau khổ nhìn lũ con gái ca đoàn quấn quít bên Long; chúng nhìn Long với cặp mắt đầy ngưỡng mộ. Long là thần tượng của chúng. Long không có ý kiến gì khi nghe các bạn chọc Long và Phương vì Long nghĩ rằng Long sẽ đi tu, dâng hiến cho Chúa. Hơn nữa Long mặc cảm nhà Long nghèo.
Một hôm trên đường đi học, Long dừng xe đạp tại một hàng rào có dây hoa tigôn. Long hái hoa ti gôn, kết thành vòng hoa, đội lên đầu Phương và nói; "Long tặng Phương nè vì hôm nay là ngày sinh nhật của Phương, Long không có tiền mua quà tặng Phương."
Phương cảm động nói, " Cám ơn anh Long. Vòng hoa màu hồng giống vòng hoa cưới quá. Khi nào Phương lấy chồng, anh Long sẽ đội vòng hoa hồng lên đầu Phương nha.”
Long lắc đầu, “Không được, chồng Phương sẽ đội hoa lên đầu Phương chứ."
Phương đáp, "Thì anh la chồng Phương. Phương sẽ không lấy ai ngoài anh đâu."
Long nói "Long đi tu mà.”
Phương thêm, “Nếu không đi tu, anh Long lấy Phương nha"
Long gật đầu, “Ừ! Long sẽ lấy Phương .”
Phương sung sướng reo lên, “Móc ngoéo nha.”
Long và Phương đưa ngón tay út ra móc ngoéo nh ư một lời cam kết.
Năm sau, tang tóc phủ lên nhà Long.
Ba Long vì làm cực khổ nên bịnh lao từ giả cõi đời. Một năm sau, mẹ Long buồn bã vì nhớ ba Long nên đi theo ba Long. Trong suốt thời gian mẹ Long bịnh, Phương thường xuyên lui đến viếng mẹ Long, chăm sóc, và giúp đỡ mẹ Long như người dâu hiền. Long là con út và là con trai độc nhất trong gia đình nên rất bận bịu. Các chị của Long vì kế sinh nhai nên không có thì giờ ở nhà chăm sóc mẹ Long chu đáo. Nhờ có Phương, me Long được giúp đỡ rất nhiều. Trước khi chết, mẹ Long gọi Long và Phường đến, đặt tay Phương vào tay Long và nói, "Mẹ muốn tác thành cho hai đứa trước khi mẹ nhắm mắt. Mặc dù các con còn quá trẻ để bàn chuyện hôn nhân, nhưng mẹ muốn hai đứa lấy nhau, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau khi chúng con trưởng thành như ba mẹ đã thương yêu nhau."
Long yên lặng suy nghĩ không nói. Long nói với mẹ "Thưa mẹ con đã khấn để trở thành linh mục rồi."
Mẹ Long buồn bả nói, "Mẹ biết chứ. Con à, nhà mình nghèo làm gì có tiền cho con đi tu. Con nên lấy Phương cho mẹ vui lòng. Phương là người tốt và rất yêu con."
Long gật đầu. Mẹ Long nở nụ cười vui và nhắm mắt lìa đời. Long thảng thốt kêu lên, “Mẹ!”
Phương bóp nhẹ tay Long như chia sẻ mất mát to lớn cùng Long.
Cả hai đám tang của cha mẹ Long, Phương luôn đi bên cạnh Long để an ủi Long. Phương sung sướng hãnh diện vì được mọi người khen Phương la dâu hiền. Có những cặp mắt thèm thuồng xen lẫn ghanh tị của lũ con gái ca đoàn nhìn Phương. Chúng xì xào bàn tán, “Đồ con gái hư! Chưa cưới hỏi mà đã đem thân làm mọi nhà người ta.”
“Xí! Không có đạo thì anh Long làm gì thèm lấy.”
Phương không sợ. Vì thương Long, Phương sẽ xin đi học đạo.
Lên cấp ba, Phương lên Hố Nai học. Long tiếp tục học trường cấp ba gần nhà. Sau đó Long được cha xứ gửi lên Sàigon học thần học và Long thi vào trường y khi biết được là Long hong vào được Đại Chủng Viện Thánh Giu Se Saigon vì gia đình Long không có tiền nuôi Long ăn học trong khi Long có thể đi học đại học y và đi làm thêm kiếm tiền. Phương học đại học sư phạm để làm cô giáo. Họ ít có dịp gặp nhau và Long không nói cho Phương biết là Long bị từ chối vào đại chủng viện.
Gia đình Phương muốn gả Phương cho một gã công an thuế vụ gần nhà vi` gia đình Phương làm ăn buôn bán lớn, nhà phải có công an để nhờ vả. Bình học trên Long và Phương hai lớp. Bình thô lỗ cọc cằn khác hẳn vẻ thư sinh điềm đạm của Long. Phương từ chối lấy Bình vì nói Phương đã hứa hôn với Long. Ba mẹ Phương năn nỉ và nhờ Long khuyên can Phương.
Vào một buổi chiều thu, Long đèo Phương trên chiếc xe đạp. Phương áp sát ngực vào Long và ôm eo Long chặt cứng. Bộ ngực nhọn hoắc của Phương đâm vào cái lưng ốm dài của gã con trai mới lớn làm cho Long rạo rực. Mùi hương con gái bao phủ lấy Long, làm Long ngộp thở và khác nước. Long đề nghị, “Mình đi uống nước nha Phương.”
Phương đồng ý, “Dạ”
Long ghé lại quán chị Tư gần trường cấp hai. Hai người ngồi uống nước dừa tươi dưới dàn hoa ti gôn hồng. Những bông hoa li ti màu hồng hình trái tim vỡ như tim Long cũng tan nát từ đây. Long thân ái gọi, “Phương!”
Phương đáp, “Dạ?”
Long tiếp, “Phương nên nghe lời hai bác lấy Bình.”
Phương òa khóc, “Anh Long, chúng ta đã hứa hôn rồi. Em yêu anh từ ngày chúng ta còn nhỏ.”
Long nhỏ nhẻ, “Long đi tu. Long không thể lấy vợ.”
Phương giận dỗi, “Em ghét Chúa của anh. Chúa hông thương anh bằng em thương anh đâu. Chúa hông cần anh như em cần anh đâu.”
Long đau lòng khuyên, “Nếu Phương thương Long thì nên lấy chồng để Long yên tâm đi tu.”
Phương mặt nhòe nước mắt thiểu não ngước nhìn Long nói, “Vì yêu anh, em có thể làm bất cứ điều gì tốt cho anh.”
Long mỉm cười vuốt tóc trên trán Phương, “Cám ơn Phương.”
Phương tha thiết nhìn Long, “Anh Long, hứa với em một điều.”
Long hỏi, “Điều gì?”
Phương tiếp, “Anh đội vòng hoa cưới lên đầu em vào ngày cưới như ngày xưa anh đã hứa với em.”
Long trìu mến gật đầu, “Long hứa.”
Long đứng trước gương, sửa lại cái cà vạt để ăn đám cưới Phương. Bộ đồ vest xám mượn của Hy thật là vừa vặn. Long thấy thiệt đẹp trai trong bồ đồ vest giống như hôm nay Long là chú rể. Long mỉm cười ngắm mình trong gương : Phương rực rỡ xinh đẹp với chiếc dài cưới màu hồng và vòng hoa mầu hồng đứng bên cạnh Long. Hình ảnh Bình lùn tịt với khuôn mặt ngắn củn và ánh mắt gườm nhìn Long làm Long tức giận giơ tay đánh thiệt mạnh vào trong gương. Chiếc gương vỡ tan tành. Long kêu lên, “Ui da!” Cái đau bị đứt tay không thấm thía gì với cái đau nơi con tim của Long.Tay Long bị chảy máu dầm dề vì những mảnh vỡ ghim vào tay. Long băng bó vết thương, dọn dẹp nhừng mảnh gương vỡ. Cảm giác nặng nề bao phủ lên người Long làm Long nghẹt thở. Long cởi bộ vest quăng lên giường. Long nhìn lên bàn thờ: Mẹ Long với nụ cười hiền từ nhìn Long. Long úp mặt vào bàn thờ, nấc lên, “Mẹ, tha lỗi cho con nha. Con không thể nào thực hiện ý nguyện cuối cùng của mẹ được. Người ta làm gì chịu gả con gái cho một thằng khố rách áo ôm như con?”
Long vác đàn ra vườn nghêu ngao hát, “Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói. Nói ra rồi cũng vậy thôi. …”
Phi em Phương dừng xe trước cửa nhà Long, chạy xộc vào nhà Long, và hớt hơ, hớt hải kêu, “Anh Long! Anh Long!’
Long đi lên hỏi, “Chuyện gì vậy?”
Phi nắm tay Long kéo, “Anh mau tới dự đám cưới chị Phương nha. Cả nhà em đang lo quá quá chừng.”
Long chau mày hỏi, “Tại sao?”
Phi kể, “Chị Phương không chịu ra chào quan khách nếu anh chưa đến đội vòng hoa lên đầu chị Phương.”
Long gắt, “Sao Phương dại vậy? Phương lớn rồi chứ có phải con nít đâu!”
Phi nhăn nhó, “Bởi vậy mới nói. Cả nhà đang điên vì chị ấy. Trễ quá rồi! Anh mau lên xe, em chở anh cho lẹ.”
Phi để Long ở cổng sau vườn và đi lối sau, và dẫn Long đi lên lầu vào phòng Phương. Vừa thấy Long, Phương tươi tỉnh hẳn và reo lên như con nít, “Ah, anh Long! Em đợi anh nãy giờ.”
Phương không đợi Long trả lời, Phương đưa Long chiếc vương miệng gắn đầy hột xoàn và có điểm giây hoa ti gôn hồng chung quanh bằng vàng tây. Phương líu lo, “Anh xem này, vòng hoa có đẹp hông?”
Long đáp cộc lốc, “Đẹp!”
Đội hoa cho Phương xong, Long tính đi xuống lầu đi về. Phương kéo cánh tay Long lại và giữ thật chặt, “Anh Long, anh đưa em xuống nhà chào quan khách đi nha.”
Long từ chối, “Không được. Phương đòi hỏi quá nhiều. Phương có biết Phương làm như vậy thì sẽ khổ cho Phương hông.”
Phương xa xầm nét mặt, “Em biết. Đời em còn gì nữa đâu.”
Long lắc đầu chịu thua tính bướng bỉnh của Phương và sợ Phương gây rắc rối. Long nói, “Thôi đừng khóc nữa. Hôm nay là ngày vui của Phương. Phương phải vui lên chứ. “
Bình chờ Phương trước cửa phòng. Bình thấy Phương đi ra cùng Phương, Bình mím môi và nắm hai tay lại như đang dằn cơn nóng giận. Cặp mắt lươn của Bình vốn đã nhỏ nay lại càng ti hí hơn nữa. Bình mặt nặng như chì lẳng lặng đi bên cạnh Phương. Cả ba vừa ra đến bên ngoài, quan khách vỗ tay hoan nghinh. Long lanh trí đặt tay Phương vào tay Bình và nói, " Thân mến chào các bạn. Tôi xin giới thiệu chú rể Lâm Bình sánh duyên cùng cô dâu Nguyễn Thanh Phương . Xin các bạn cho một tràng pháo tay để chào mừng đôi tân giai nhân.”
Mọi người vỗ tay reo hò và buổi tiệc diễn ra rất là vui vẻ.
Long ra trường, làm bác sĩ ở phòng y tế huyện nhà. Long còn mở phòng mạch riêng. Đời sống vật chất của Long khá hơn trước nhiều. Mọi người kính nể Long vì Long hay giúp đỡ mọi người. Long thường khám bịnh và cho thuốc miễn phí cho người nghèo. Họ không khinh dễ một thằng bán bánh giò, nghèo rớt mồng tơi như lúc trước. Đối với Long lúc này tiền tài, địa vị, tất cả đều vô nghĩa khi Phương thuộc về người đàn ông khác .
Phương bỏ học vì phải ở nhà phụng dưỡng và hầu hạ cha mẹ chồng. Cuộc sống của Phương thật là bi đát. Phương suốt ngày đầu tắt mặt tối lam lũ làm việc như một con sen. Tuy nhiên Phương vẫn bị cha mẹ Bình chửi mắng liên tục. Bình đối xử lạnh nhạt và tàn nhẫn đánh đập Phương để trả thù ngày cưới Phương đã làm Bình xấu hổ. Phương ốm yếu xanh xao, già hẳn đi. Cô không còn cười đùa vui như ngày trước. Thỉnh thoảng Long gặp Phương, Phương luôn khóc lóc than thở, "Em khổ lắm anh ạ !" Long yên lặng bất lực nhìn Phương héo hon.
Chồng Phương tuy lạnh nhạt, Bình vẫn gieo nơi Phương một mầm sống. Phương vẫn sanh được một thằng cu ti rất kháu khỉnh bụ bẫm rất dễ thương. Oái ăm thay! Long là người đỡ đẻ cho Phương. Cu Bon là niềm vui duy nhất của Phương.
Long thường xuyên đến nhà Bình để chăm lo sức khỏe cho cha mẹ Bình. Long rất thương cu Bon và thằng bé cũng rất mến Long. Nó thích Long ẵm và cù lét nó. Thằng nhóc nhột, thích thú cười vang. Ngược lại, cu Bon rất sợ cha nó vì Bình nựng con mà như la mắng lớn tiếng và còn đánh đập thằng bé. Thằng bé khóc thét khi Bình ẵm nó. Bình lại càng ghen tức.
Một lần, Long đến nhà Bình khám bịnh cho ba mẹ Bình. Sau đó Long dặn dò Phương cách thức săn sóc và giờ giấc cho hai bác uống thuốc trong lúc cu Bon ngồi trong lòng Long. Bình đi làm về đang lúc Long nói chuyện với Phương; Bình sa sầm mặt, giật phăng cu Bon từ Long làm thằng bé sợ hãi khóc thét. Bình thô lỗ tát vào mặt Phương “Bốp!” Bình gầm lên, "Thứ đàn bà mất nết! Có chồng rồi mà đi tiếp trai! Mau đi xuống rửa chuồng heo, tắm heo, và cho heo ăn."
Phương nhẫn nhục đi xuống bếp. Long nóng mặt nói với Bình, “Này anh, anh làm chồng kiểu gì mà cứ đánh vợ như vậy. Anh tàn nhẫn như vậy nên vợ con anh sợ anh. Anh mà đánh cô ta lần nữa, tôi sẽ kiện anh xuống xã."
Binh lỗ mãn trả lời, "Vợ tôi, tôi muốn đánh lúc nào chẳng được .”
Tuy nhiên từ ngày đó Binh không dám hành hạ Phương nhiều.
Long quyết định đi vượt biên trốn ra nước ngoài để không gặp Phương nữa và nhìn Phương đau khổ.
SAN LUIS OBISPO
SAN LUIS OBISPO
San Luis OBispo là nơi hẹn hò đầu tiên cuả một cặp tình nhân trên mục tìm bạn bốn phương. San Luis Obispo nằm giữa Los Angeles va San francisco. Đó là một vùng biển hẻo lánh it người biết đến. Vi Vi và Khải chọn địa điểm này vì kín đáo. Vi Vi quen với Khải, một người đàn ông đã có gia đình. Vi Vi mau chóng yêu Khải, mặc dù Vi biết Khải đã có vợ. Vi Vi yêu Khải bằng tình cảm say đắm tự nhiên. Vi Vi đau khổ, nhiều lần cô muốn chấm dứt mối tình ấy nhưng cô không đủ can đảm. Vi Vi quyết định gặp Khải một lần để rồi không bao giờ gặp nữa. Hai người hẹn nhau ở phi trường San Luis OBispo. Khải sẽ đáp chuyến bay tới phi trường San Louis trước Vi Vi một giờ và Khải sẽ đón Vi Vi ở phi trường.
Khải nóng lòng chờ đợi người tình hông biết mặt tại phi trường San Luis. Khải quan sát từng người một bước xuống từ chuyến bay đến từ phi trường SF. Khải bất ngờ theo dõi mot phụ nữ mặc chiếc đầm thun đen bó sát thân người làm nổi bật thân hình thon nhỏ gọn gàng của cô. Chiếc áo đầm thật đơn giản hông kiểu cọ, nhưng cũng đủ hấp dẫn vì để lộ cả ba vòng đối. Cặp giò thon dài, trắng mịn. Mỗi bước chân cô đi, đôi mông hơi lúc lắc theo nhịp bước. Phụ nữ đó không có cái thân hình bốc lửa, bộ ngực vĩ đại, hay cai mông lớn quá cỡ như các cô nữ minh tinh diễn viên điện ảnh. Tuy nhiên các đường cong hài hòa theo vóc người của cô khien người khác phải chú ý. Khai ca chăm chú ngăm nhìn bóng dáng thon thả đó. Mái tóc dài ngang vai để tự nhiên bay trong gió. Nơi nàng tóat lên một vẻ dịu dàng khiến người khác phải nâng niu, trân trọng.
Từ xa, Vi Vi biết Khải đang quan sát mình. Cô mỉm cười thích thú. Vi Vi tiến đến gần Khải, thật tự nhiên đua tay ra bắt: "Anh Khải ha? Anh nhìn ai mà mất hồn vậy? Vi Vi nè."
Khai ấp úng, bao nhiêu lanh lẹ bạo dạn thường ngày biến đâu mất rồi. Khải nói: " Đi máy bay mệt không?"
Vi Vi im lặng mỉm cười bâng quơ. Vi Vi trao vali cho Khải. Họ đi taxi về khách sạn không nói lời nào với nhau.
Vừa đóng cửa phòng khách sạn, Khải nhào tới ôm đại Vi Vi và tham lam kiss Vi Vi làm cô hông kịp phản ứng gì cả. Vi Vi cự nự, " Người đâu mà thô bạo quá?”
Khải chống chế, “ Tại em quyến rũ anh làm anh chịu không nổi.”
Vi Vi cười mỉm. Hai đuoi mắt dài nheo nheo; đôi mắt sáng long lanh, đa tình như muốn thu hút hồn người đối diện. Khai không nói, kéo áo của Vi Vi xuống, để lộ bộ ngực nhọn hoắc như cái sừng trâu, mịn màng trắng như bộ ngực của thần vệ nữ. Khải không khỏi ngạc nhiên chiêm ngưỡng nàng. Chàng la lớn: "Wow, em đẹp quá!" Vi Vi vẫn yên lặng. Khai nhẹ nhàng bồng Vi Vi lên giường, hôn nhẹ lên môi Vi Vi. Đôi môi Khải dày, khô làm đê mê Vi Vi. Vi Vi nhắm mắt, miệng Vi Vi mở ra tươi như cánh hoa hàm tiếu ban mai đón nhận nụ hôn của Khải. Khải kiss nữa, lâu hơn nụ hôn vừa rồi.
Bất ngờ Vi Vi nhỏm dậy, mở nút áo Khải, và Vi Vi áp sát ngực cô vào ngực Khải thiệt mạnh. Vi Vi hỏi:
"Ngẹt thở chưa? Chết chưa?" Khải hôn lên ngực Vi Vi; Chàng dùng lưỡi từ từ liếm lên đến tận đỉnh đồi của Vi Vi. Một niềm khóai cảm dâng trào. Khải đùa, "Được chết trong vòng tay em la môt điều lý thú."
Vi Vi nhẹ nhàng kiss lên ngực Khải, mút lay nắm vú Khải thiệt ngon lành. Vi Vi có cảm tưởng như ngày còn thơ Vi Vi hay mút tay. Khải muốn đi xa hơn nữa, nhưng Vi Vi muốn đi dạo biển trước.
Vi Vi mặc quần short xanh; chiếc áo thun trắng bó sát lấy người, để lộ cái eo nhỏ xiu. Khải cũng mặc quần short và áo thun trắng. Cả hai tay trong tay dung dăng dung dẻ đi ra bãi biển. Bãi biển thiệt vắng. Sóng biển lăng yên. Ông mặt trời nheo mắt nhìn đôi tình nhân. Bỗng nhiên Vi Vi bỏ chạy. Khải chạy theo Vi Vi. Khải la lớn, "Vi Vi chờ anh với, chạy gi nhanh vậy?"
Vi Vi cười lớn và nói, " Đuổi được em, thì anh muốn gì cũng được."
Vi Vi như con sóc, chạy núp trong mấy tảng đá làm Khải hông đuổi theo được. Khải đột nhiên dừng lại, ngồi xuống bãi cát. Vi Vi ngạc nhiên quay lai. Khải đợi Vi Vi đến gần, Khải nhăn mặt nói, "Anh bi trặc chân. Đau quá!"
Vi Vi lo lắng, cầm bàn chân Khải xem xét. Trong luc Vi Vi lo sợ Khải đau chân, Khải láu cá ôm choàng lấy Vi Vi hôn tới tấp. Chàng nói, " Ah, anh bắt được em rồi! Em chết với anh! Anh muốn making love ngay tại nơi này vi em nói bắt được em thi anh muốn gi cũng được."
Vi Vi giảy nảy, "Anh chơi an gian vậy mà cũng nói bắt được em hả ? Cheatting thi hỏng tính."
Khải cười, bắt chướt giọng Vi Vi, "Hỏng biet, miễn là bắt được em la được rồi. Phải mưu mô như vậy mới bắt được em chứ. Em lẹ như sóc mà. Bây giờ anh making love nha.”
Vi Vi thách, “ Anh dám? Anh có đủ tiền đóng fine hong? 5000 dollars fine đó."
Khải hôn lên cổ, lên ngực, lên bụng Vi Vi. Vi Vi nhột; Nàng thích thú cười vang. Ca hai đùa giỡn trên bãi cát; Họ chơi làm nha, bắt còng, và đùa vui như trẻ con. Khải vui lây với vẻ hồn nhiên của Vi Vi. Vẻ mặt nghiêm nghị đạo mạo của Vi Vi lúc ban đầu gặp Khải không còn nữa. Vi Vi thật trẻ trung như cô gái mười tám, đôi mưoi.
Cả hai nắm tay nhau về lại hotel, Vi Vi tinh nghịch nhảy lên sau lung Khải và ôm cổ Khải. Vi Vi nhỏng nhẻo, "Em mỏi chưng quá hà. Cõng em nha."
Khải đáp: "Ok, em"
Khai vui vẻ cõng Vi Vi. Bộ ngực sừng trâu áp sát lưng Khải; cặp giò thon dài thòng gần xuống đất. Khải nhận xét, "Phụ nữ chân dài, tướng đi xà hành dâm lắm."
Vi Vi giận, " No, em là cô giáo. Tại sao anh lại nói em dâm?”
Khải dịu giọng, “Ok, em không dâm, but nhìn dáng em, đàn ông muốn em liền.”
Vi Vi úp mặt vào vai Khải, nũng nịu, “Anh này, chọc em hoài.”
Vi Vi rắn mắt kisses vào gáy Khải, và licks tai Khải. Khải la, "Nhột anh, em!"
Khải cảm thấy yếu hẳn đi và làm rớt Vi Vi xuống bãi cát. Khải vội vàng ôm choàng lấy Vi Vi; Khải kisses and licks vào gáy và tai Vi Vi như Vi Vi đã làm cho Khải. Vi Vi nhột quá; nàng vừa cười vừa la lớn, "Anh, anh nhột quá! Tha cho em đi nha!"
Khải nói, "Tại em licked anh trước. Em sensitive quá đi.”
Vi Vi cự nự, "Tại cái miệng và lưỡi của anh làm em chịu hỏng nổi."
"Vậy hả? Vậy thì anh làm tiếp cho em chết luôn ."
Họ ngồi xuống bãi cát và kiss thiệt là say đắm. Không gian và thời gian như ngưng đọng lại và chỉ còn lại đôi tình nhân mà thôi. Vi Vi nuốt lấy mật ngọt từ miệng Khải và nàng trao lại cho Khải những giọt nước bọt. Hai đầu lưỡi tê buốt với bao cảm xúc ngọt ngào say đắm. Họ kiss and kiss thiệt lâu như chưa bao giờ họ được kiss như thế. Sau đó, ho nắm tay nhau chạy về khách sạn. Vi Vi nhanh chóng vào bồn pha nước ấm, cho xà bông xủi bọt. Vi Vi gọi, " Anh, vào đây. Hôm nay anh là king. Em serve anh nha."
Khải bước vào bathtub; ngọn nến thơm lung linh huyền ảo; mùi thơm từ bathtub làm Khải thư giản thần kinh. Khải đưa mắt nhìn Vi Vi, "Chuyen gi?" Vi Vi không nói. Nàng lặng yên gội đầu cho KhảI; Vi Vi nhẹ nhàng lấy lotion thoa lên người Khải, và massage cho Kkhai. Vi Vi ngắm thân thể chắc nịch của Khải. Vi Vi nhẹ nhàng xoa bóp cho Khải như cô đang nâng niu trân trọng vẻ đẹp đàn ông mà tạo hóa đã ban cho Khải. Khải ngạc nhiên, "Em biết massage?"
Vi Vi cười, “ Em có học massage để phục vụ chồng chứ"
Khải jealous, "Người nào có phước lấy được em?”
Vi Vi cười buồn không nói.
Vi Vi cầm cục nước đá đưa cho Khải bảo, "Anh massage lên ngực cho em nha."
" Chi vậy em?"
"Để có bộ ngực sừng trâu. "
"Thảo nào ngưc em đẹp quá!"
Mùi thơm dịu dàng; ánh nến lung linh romantic; hai thân thể mềm mại thơm tho đã đưa đôi tình nhân đến khóai cảm dịu dàng. Vi Vi lấy khăn bông lau khô cho Khải. Khải mặc quần áo và bước ra ngoài. Thức ăn đã được dọn sẵn trên bàn. Khải cảm động" Em chu đáo quá! Anh là king hôm nay thiêt rồi."
Vi Vi lấy thức ăn vào dĩa cho Khải. Nàng chăm sóc, lắng nghe Khải kể chuyện như người vợ hiền. Hai mắt Vi Vi sáng long lanh, nhìn chăm chú vào Khải để theo dõi câu chuyện Khải kể. Thỉnh thoảng, Vi Vi hỏi thăm, tỏ ý thán phục va thi’ch thú. Khải nói, "No rồi. Bây giờ chỉ muốn ăn em thôi."
Vi Vi phì cười; hai má hồng hồng, mắt long lanh nói, " Anh này, mới từ trong bathtub, mà lại muốn nữa. Sao lắm energy thể? "
Vi Vi làm cho Khải ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Khải không hiểu tại sao trong phòng khách sạn lại có đàn piano? Vi Vi đã yêu cầu nhân viên khách sạn đem đàn vào phòng. Lúc mới đến khách sạn, Khải bị Vi Vi hớp hồn nên hông để ý cách bài trí trong phòng. Vi Vi huyền ảo trong chiếc áo ngủ màu hồng mỏng dính thấy rõ phần dạ thịt trắng săn chắc. Vi Vi thiệt hấp dẫn,khêu gợ`i với chiếc bra băng đăng ten màu đỏ, underware cũng bằng đăng ten cùng màu. Vi Vi phục sức bên ngoài rất đơn giản, nhưng baby suit thì thật là fancy. Vi Vi đàn những bản tình ca, " Romance, Domino, Jomeo and Juliette, Histore L'amour,” trong ánh nến mờ ảo, gương mặt nghiêng nghiêng để lộ chiếc mũi thanh tú, mái tóc thề đen nhánh, và từng lọn tóc nhỏ phủ bờ vai tròn lẳn.
Khải mơ hồ dụi mắt, nhéo bắp đùi thật manh. Khải phân vân hông biết là chàng đang mơ hay tỉnh? Ánh nến lung linh huyền ảo; tiếng nhạc réo rắt dìu dặt; mùi thơm nhẹ nhẹ từ candlelight tỏa ra. Khải có cảm tưởng Khải là gã thư sinh trong truyện Liêu Trai Chí Dị lạc động Đào Nguyên, và Vi Vi là nàng tiên từ trên trời hay các con hồ ly tinh biến thành người con gai xinh đẹp quyến rũ Khải. Vi Vi cố ý ăn mặc và tạo nên khung cảnh nên thơ như vậy để quyến rũ Khải. Khải nghi ngờ, "Vi Vi là ai? Tại sao nàng phải làm như vậy? Nàng cần gì nơi Khải?" Nàng quá đẹp, quá hoàn mỹ. Nếu nàng muốn sex, hay đàn ông thì chắc hẳn khối người tình nguyện. Nàng đâu cần hẹn hò Khải ở nơi đây chứ? Tình yêu ư? Khải không nghĩ là Vi Vi yêu Khải dễ dàng như thế. Một thoáng lo lắng đến với Khải. Khải cảm thấy thiệt là phiêu lưu mạo hiểm khi hẹn với Vi Vi đến đây và Khải được Vi Vi đối xử tốt như vậy. Khải nghĩ đến những phim action, những cảm bẫy của đám anh chị gangsters. Nhưng nhìn nét mặt hiền lành, đạo mạo, và u buồn của Vi Vi, Khải lại hối hận vì Khải đã nghĩ không tốt về Vi Vi.
Khải lặng lẽ đến bên Vi Vi và ôm nhẹ eo nàng. Vi Vi ngưng đàn; nàng nhìn Khải mỉm cười. Khải bảo, "Đàn tiếp đi em."
Vi Vi không nói; nàng nhìn Khải say đắm mời gọi. Khải lột trần Vi Vi. Vi Vi cũng nhanh chóng lột trần Khải. Hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau. Cả hai trở lại thời tiền sử: Adam and Eve trên vườn địa đàng. Khải kinh nghiệm dẫn dắt Vi Vi đến đỉnh cao tình ái, đến lạc thú tuyệt vời. Cả hai mệt mỏi rã rời, nằm ngủ ngay trên sàn nhà.
Vi Vi giật mình thức dậy; cô ngạc nhiên nằm bên cạnh cô là một người người đàn ông lạ. Nàng nhíu mày nhớ lại tất cả: Nàng đã hẹn hò và cô đã có sex với Khải. Vi Vi đã c`hủ động cho cuộc hẹn hò nay. Cô đã sắp xếp tất cả những tình tiết romantic như cô tưởng tượng. Tất cả đã xảy ra như ý cô mong muốn. Cả ngày hôm qua tất cả xảy ra như là một giấc mơ. Đêm qua, cô đã ngủ quên trên sàn nhà; Khải đã bồng nàng lên giường và đắp chăn cho nàng. Nhìn Khải say ngủ, Vi Vi muốn kiss trên khuôn mặt ấy; nàng muốn sờ soạng, vuốt ve Khải, nhưng nàng sợ sẽ làm cho Khải thức dậy. Nàng muốn giữ Khải cho riêng cô mãi mãi, nhưng không được: Khải phải về với vợ Khải và Vi Vi không được quyền phá vỡ hạnh phúc của Khải.
Vi Vi tựa đầu vào vai Khải; nàng cảm thấy thật bình an thanh thản. Vi Vi smells mùi đàn ông trên thân thể Khải. Vi Vi chịu khổng nổi ; cô sờ sọang Khải, làm Khải thức giấc. Khải dịu dàng, "Em, thức dậy sớm quá vậy?”
Vi Vi nũng nịu, "Em muốn ngắm anh ngủ. "
Khải kisses Vi Vi,"Good morning em nẹ Em mà đánh thức anh là anh đòi hỏi đó. Chúng ta chơi trò cưỡi ngựa nha."
Khải nhảy lên người Vi Vi nhún nhảy. Vi Vi rùng mình rên nho nhỏ,"Anh, anh... anh tuyệt vời quá. Anh la chú nài tài tình. Anh biết điều khiển con ngựa đến nơi cần đến."
Khải đùa, , "Cô’ ngựa trắng đang yêu của anh."
Vi Vi nói, "Bây giờ đến anh làm ngựa cho em nha."
Vi Vi nhảy lên người Khải vừa nhún nhảy, vừa hát, "Ếp ếp nhong nhong. Ngựa ông đã về. Xích đu tiên, có tiền cưới vợ.. la la la"
Khải cười," Em hồn nhiên quá!"
Vi Vi ghìm chặt hai chân vào hông Khải, nhún nhảy nhanh hon, tay báu chặt vào người Khải. Vi Vi mặt đầy thỏa mãn, nă`m sấp lên người Khải. Vi Vi thì thầm vào tai KhảI, "Anh, chú ngựa sắt đang yeu của em. Anh phi tài ghê. Anh đã cùng em phi lên trời như câu chuyện Thanh Gióng. Em là Phù Đổng Thiên Vương và anh là chú ngựa sắt. Chúng ta vừa dẹp trận và anh đưa em đến nước thiên đàng, đến tuyệt đỉnh của nhục dục xác thịt. Wow, em nghĩ nước thiên đa`ng cũng hông hưởng được những khóai cảm này đâu."
Khải âu yếm gọi, "Vi Vi."
"Yes?"
Khải tiếp, “Em có thiệt nhiều ý tưởng ngộ nghĩnh đáng yêu. Em đa dạng quá!. Hôm qua đến giờ anh điên đầu vì em. Khi thì em nghiêm nghị đạo mạo như một vị thánh. Lúc thì em hồn nhiên vui vẻ như một trẻ thơ. Em còn đóng vai là người vợ hiền, chu đáo chăm lo cho chồng con. Cũng có những lúc em thật nồng nàn say đắm dâm dật như một con hồ ly tinh. Em cũng thiệt là mơ mộng lãng mạn như người nghệ sĩ. Mọi điều em làm đều tóat ra vẻ đẹp và mang tính nghệ thuật. Anh có cảm tưởng bản chất em là người nghệ sĩ. Hãy nói cho anh biết em la ai, đời thường em như thế nào, và em cần gì nơi anh?"
Vi Vi bỗng dưng khóc ngon lành. Khải ái ngại, ôm Vi Vi dỗ dành, " Em, anh muốn cho em luôn vui vẻ hồn nhiên như lúc chúng ta ở bên nhau. Anh luôn tôn trọng em và không hỏi gì về em cả vì điều đó làm em khó chịu."
Vi Vi nói trong làn nước mắt, " Đây là những ngày vui nhất trong cuộc đời của em. Cám ơn anh đã cho em tất cả. Em biết anh đã có gia đình. Em hông muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình anh và làm khổ vợ anh. Em sẽ hông bao gio gặp và liên lạc với anh nữa. Mặc dù em yêu anh nhiều.”
Khải thật bất ngờ vì những lời nói của Vi Vi. Khải yên lặng ôm Vi Vi thật chặt trong vòng tay rắn chắc như thể Khải sợ Vi Vi đột ngột biến mất.
Vi Vi đã làm đúng như nàng nói. Cô biến mất sau đó.
Subscribe to:
Posts (Atom)