Wednesday, July 4, 2012
Bốn Tây Tháng Bảy
Chúc mừng sinh nhật nước Mỹ!
Chúc mừng sinh nhật các vị tổng thống của nước Mỹ có ngày sinh nhật vào tháng bảy!
Chúc mừng sinh nhật các thành viên trong gia đình Sam!
Chúc mừng sinh nhật các vị lãnh đạo có ngày sinh nhật vào tháng bảy!
Chúc mừng sinh nhật bạn bè thân thương!
Xin cám ơn đất nước cưu mang chúng tôi và chia sẽ miếng cơm manh áo cho chúng tôi!
Tôi yêu Mỹ!
Tôi yêu Vietnam!
Tôi tự hào tôi là một người Mỹ mang dòng máu Vietnam. Tôi chào “Good Morning” to my boss, nhưng cái đầu của tôi vẫn gật gật theo phong tục Vietnam như là một thói quen ăn sâu vào trong dòng máu Vietnam
Monday, April 16, 2012
Friday, January 20, 2012
Nàng Xuân
Nàng xuân khẽ khàng đột ngột bước nhẹ đến sau lưng tôi và lặng lẽ khều nhẹ vào vai áo coat dày cộm của tôị Tôi bang hoàng quay lại nhìn nàng như trời trồng trong giây lát và khẽ trách, “Năm nay chị đến sớm và đột ngột quá! Em chưa chuẩn bị gì cả.”
Nàng mỉm cười bao dung, “Cuộc đời là như vậy đó em. Thời gian cứ đều đều xoay vần. Có những điều chúng ta hong chuẩn bị, hong mong chờ, nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật khi chúng đến.”
Tôi chán nản than thở, “ Chán quá chị ơi!Cuối năm rồi mà công ăn việc làm của em hong ra cái con khỉ gì cả. Em những tưởng năm nay công việc của em yên ổn, và em hong phải lo lắng về tài chánh nữạ. Em tức lắm, cũng chỉ vì em là người Việt Nam, nên chúng nó hong nể em trong khi em làm việc rất giỏi”
Nàng Xuân an ủi tôi, “Chị hiểu tâm trạng của em. Ráng đi em. Thời buổi này có việc làm là may lắm. Bao nhiêu ngươì thất nghiêp.”
Tôi gật gù tán đồng, “Oh, yeah, năm nay là năm hạnh phúc nhứt trong cuộc đời của em. Em có tình yêu của Dan; em được bình an trong tâm hồn; em đi làm nhiều giờ nên có tiền vưà đủ xài; sức khỏe của em cũng tốt lắm rồi.”
Nàng mừng rỡ kêu lên, “Vậy là nhứt em rồi. Sự cố gắng và nỗ lực của em đã được đền bù xứng đáng.”
Tôi lắc đầu không chịu, “No, số em là số con rệp; bạn bè qua cùng đợt với em, chúng nó đã học xong; có nhà có cửa; tiền bạc đầy đủ; còn em chỉ mong đi làm đủ tiền trả nợ tiền học và để dành chút đỉnh để về Việt Nam chơi một lần mà cũng hong xong.”
Nàng chế giễu tôi, “Em tham quá! Em hong có tiền như người ta, nhưng em có những giá trị tinh thần; em có được tình yêu và sự nể trọng của mọi người chung quanh dành cho em; em có vốn kinh nghiệm sống phong phú; em...”
Tôi hong chịu thua; tôi ngắt lời nàng, “but gia đình của em... Em hong về nhà. Dưới mắt họ, em là một đứa con bất hiếu…Mọi người sẽ hong tha thứ cho em đâu. Dù cho em có làm gì đi nưã thì mọi người hong chấp nhận em.”
Nàng đổi đề tài, “Năm mới em ước mong gì nè?”
Tôi ngẫm nghĩ giây lát rồi trả lời nàng, “First, em rất yêu gia đình của em. Em vẫn biết mẹ và các anh chị rất yêu em và mong em trở về nhà . Em hong biện luận or bào chữa cho hành động cuả em; em cũng hong mind mọi người nghĩ về em ra sao; em chỉ wish gia đình em mạnh khoẻ và bình an. Second, em cầu xin tình yêu của tui em bền vừng; hai đứa em mạnh khỏe và có công ăn việc làm đều đều để em có tiền trả nợ tiền học và xuất bản sách. Còn mọi sự còn lại là do nỗ lực của em.”
Nàng ban phước lành cho tôi, “ Một muà xuân nữa lại đến,chị tin rằng em sẽ làm được những gì em muốn. Chúc em thành công và hạnh phúc.”
Tôi cám ơn nàng, “Cám ơn chị đã khuyến khích động viên em.”
January 20, 2012
Nàng mỉm cười bao dung, “Cuộc đời là như vậy đó em. Thời gian cứ đều đều xoay vần. Có những điều chúng ta hong chuẩn bị, hong mong chờ, nhưng chúng ta phải chấp nhận sự thật khi chúng đến.”
Tôi chán nản than thở, “ Chán quá chị ơi!Cuối năm rồi mà công ăn việc làm của em hong ra cái con khỉ gì cả. Em những tưởng năm nay công việc của em yên ổn, và em hong phải lo lắng về tài chánh nữạ. Em tức lắm, cũng chỉ vì em là người Việt Nam, nên chúng nó hong nể em trong khi em làm việc rất giỏi”
Nàng Xuân an ủi tôi, “Chị hiểu tâm trạng của em. Ráng đi em. Thời buổi này có việc làm là may lắm. Bao nhiêu ngươì thất nghiêp.”
Tôi gật gù tán đồng, “Oh, yeah, năm nay là năm hạnh phúc nhứt trong cuộc đời của em. Em có tình yêu của Dan; em được bình an trong tâm hồn; em đi làm nhiều giờ nên có tiền vưà đủ xài; sức khỏe của em cũng tốt lắm rồi.”
Nàng mừng rỡ kêu lên, “Vậy là nhứt em rồi. Sự cố gắng và nỗ lực của em đã được đền bù xứng đáng.”
Tôi lắc đầu không chịu, “No, số em là số con rệp; bạn bè qua cùng đợt với em, chúng nó đã học xong; có nhà có cửa; tiền bạc đầy đủ; còn em chỉ mong đi làm đủ tiền trả nợ tiền học và để dành chút đỉnh để về Việt Nam chơi một lần mà cũng hong xong.”
Nàng chế giễu tôi, “Em tham quá! Em hong có tiền như người ta, nhưng em có những giá trị tinh thần; em có được tình yêu và sự nể trọng của mọi người chung quanh dành cho em; em có vốn kinh nghiệm sống phong phú; em...”
Tôi hong chịu thua; tôi ngắt lời nàng, “but gia đình của em... Em hong về nhà. Dưới mắt họ, em là một đứa con bất hiếu…Mọi người sẽ hong tha thứ cho em đâu. Dù cho em có làm gì đi nưã thì mọi người hong chấp nhận em.”
Nàng đổi đề tài, “Năm mới em ước mong gì nè?”
Tôi ngẫm nghĩ giây lát rồi trả lời nàng, “First, em rất yêu gia đình của em. Em vẫn biết mẹ và các anh chị rất yêu em và mong em trở về nhà . Em hong biện luận or bào chữa cho hành động cuả em; em cũng hong mind mọi người nghĩ về em ra sao; em chỉ wish gia đình em mạnh khoẻ và bình an. Second, em cầu xin tình yêu của tui em bền vừng; hai đứa em mạnh khỏe và có công ăn việc làm đều đều để em có tiền trả nợ tiền học và xuất bản sách. Còn mọi sự còn lại là do nỗ lực của em.”
Nàng ban phước lành cho tôi, “ Một muà xuân nữa lại đến,chị tin rằng em sẽ làm được những gì em muốn. Chúc em thành công và hạnh phúc.”
Tôi cám ơn nàng, “Cám ơn chị đã khuyến khích động viên em.”
January 20, 2012
Saturday, November 19, 2011
Saturday, November 5, 2011
THANH ĐA DIỆU VỜI
Tôi giật mình thức giấc vì tiếng phone rung lúc nữa đêm. Tôi nhắm mắt lại tiếp tục giấc ngủ mà không buồn xem thử ai gọi giờ này. Tôi vừa chợp mắt, phone lại rung liên hồi hết đợt này đến đợt khác. Cái phone này đúng là đồ báo hại, vibrate gì mà lớn quá chừng đến nỗi đánh thức tôi dậy. Chỉ có cái thằng khỉ Tony bên Pháp đi làm về rôi buôn nên mới dám gọi phone kiểu này để phá tôi chứ gì. Tôi với tay lấy c ái phone để chửi cho Tony một trận vì dám phá giấc ngủ của bà. “Hello!”
Một giọng nữ vang lên“Hey, con khỉ Lan Vy, ngủ chi mà ngủ dữ vậy?”
T ôi ngỡ ngàng, “Mai Lan, mày đang ở Vietnam mà? Mày hong biết bên này là nữa đêm rồi ?”
Mai Lan nghiêm nghị, “Dạ thưa cô em biết. Em mới về Kanzas chiều nay và gọi phone cho mày liền nè con khỉ khó ưa.”
Tôi hỏi, “Về Việt nam có vui hong nhỏ ? Mày có gặp him hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Mày lúc nào cũng him, him, him. He là vua thì làm sao phó thường dân tao gặp được chứ?”
Tôi nói lảng, “Mày có về Thanh Đa hong? Thanh Đa bây giờ ra sao rồi ?”
Giọng Mai Lan chùng hẳn, “Tao hong biết nói sao nữa. Cái cảm giác cuả tao thiệt lạ nên tao mới gọi cho mày.”
Tôi tỉnh ngủ hẳn, “Lạ là sao?”
Mai Lan bâng khuâng, “Thanh Đa thật gần mà thật xa.”
Tôi gắt, “Con khỉ nhiều chuyện! Điệu này chắc mày bị Hưng hớp hồn rồi. Phi có đi với mày về Thanh Đa hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Phi với bé Mi chê Thanh Đa dơ dáy, hôi tanh nên về có một lần tí xíu rồi đi liền. Lần sau tao về một mình.”
Tôi chọc, “Vậy thì sướng rồi . Mày tha hồ đi uống cafe tò te tú tí với Hưng nha.”
Mai Lan chậc lưỡi, “Có cho bà xã Hưng xé xác tao. Hai vợ chồng nốc bia thấy sợ luôn. Đàn bà con gái ở Vietnam khác lắm. Fashion lắm, ăn nói bạo dạn, chịu chơi lắm chứ hong nhà quê như tụi mình đâu.”
Tôi chặn, “Stop please! Kể về Thanh Đa cho tao nghe đi.”
Mai Lan nói, “Tao nói với mày rồi. Thanh Đa bên ngoài trong khang trang sạch sẽ, các lô vẫn dơ dáỵ. Cầu thang phân chó đầy.”
Tôi ngạc nhiên, “Hong ai làm vệ sinh à?”
Mai Lan cười, “Thời buổi này mà. Mạnh ai nấy sống. Người lớn, con nít về nhà thì ở trong nhà xem phim, computer, internet đâu còn ra ngoài hành lang chơi đâu.”
Tôi nói, “Good for them. Cuộc sống bây giờ khá giả rồi thì cũng để cho họ enjoy chứ.”
Mai Lan không chịu, “No, người nghèo thì hong ai chơi cả giống như tụi mình ngày xưa. Như nhà cô Hai, nhà chị Thanh . Mấy người đó cũng chưa có chồng.”
Tôi cười, “Thì tao cũng ế dài . Có ma nào thèm rước tao đâu. Mày được Phi cưới sướng thấy bà.”
Mai Lan đồng ý, “May mà có Phi, tao đẻ bé Mi hong thôi tao cũng làm gái già rồi. Nghèo như tụi mình khổ thiệt . Chẳng có đứa con trai nào theo cả.”
Tôi đáp, “Ừ nhỉ ?”
Chúng tôi nói chuyện nhắc lại kỷ niệm xưa về Thanh Đa cho đến lúc tôi đi làm. Chúng tôi nhắc đến món khoai mì độc đáo của chị Mai Lan bán mà nuôi sống cả gia đình. Chúng tôi lớn lên bên giòng sông thơ mộng. Chúng tôi chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Thanh Đa từ ngày cầu Saigon bị thả bom, chợ Thanh Đa chỉ là một nhóm nhỏ chưa hình thành cái chợ, phong trào thiếu nhi, kế họach nhỏ. Thanh Đa những ngày đói khổ; chúng tôi phải sắp hàng từ sáng sớm đi mua từng ký gạo, ký bo bo, ký đường. Thanh Đa hoang sơ với những ngày cúp điện và thời gian thiêú nước. Chúng tôi luôn có mặt hiện diện ở Thanh Đa, nhưng thần dân Thanh Đa hong biết chúng tôi và không chơi với chúng tôi vì chúng tôi nghèo, bình dân. Chúng tôi không được cắp sách đến trường và đi học tới nơi tới chốn thì chúng tôi làm sao được các con trai học thức Thanh Đa theo chứ. Chúng tôi, lũ con nhà nghèo chơi với nhau, gắn bó với những trò chơi tầm thường, món ăn bình dân. Mặc dù chúng tôi tuổi tác có chênh lệch, chúng tôi trưởng thành mà nói chuyện vẫn xưng hô mày tao mi tớ như ngày chúng tôi còn nhỏ . Tôi còn nhớ thằng Cu Đen hàng xóm và các bạn đi học của nó đi sau tôi và chê tôi tướng đi chết yêủ; nói chuyện khùng điên và dzô dziên nhứt đời. Cái người nói chuyện khùng điên, dzô dziên nhứt đời ấy thường viết về Thanh Đa và nói về Thanh Đa cho những người thích tìm hiểu về Vietnam. Mai Lan thuở ấy thường nghêu ngao hát trên bờ kè, “Viết tên người yêu trên ba lô nặng trĩu…” Anh bộ đội Phi từ quận 11 cảm tiếng hát cuả cô thôn nữ Thanh Đa nên chàng đã yêu và rước Mai Lan về dinh trong lúc nàng đang bị thất tình nặng vì một anh chàng hoc sinh hào hoa phong độ truờng Thanh Đa nào đó.
Một giọng nữ vang lên“Hey, con khỉ Lan Vy, ngủ chi mà ngủ dữ vậy?”
T ôi ngỡ ngàng, “Mai Lan, mày đang ở Vietnam mà? Mày hong biết bên này là nữa đêm rồi ?”
Mai Lan nghiêm nghị, “Dạ thưa cô em biết. Em mới về Kanzas chiều nay và gọi phone cho mày liền nè con khỉ khó ưa.”
Tôi hỏi, “Về Việt nam có vui hong nhỏ ? Mày có gặp him hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Mày lúc nào cũng him, him, him. He là vua thì làm sao phó thường dân tao gặp được chứ?”
Tôi nói lảng, “Mày có về Thanh Đa hong? Thanh Đa bây giờ ra sao rồi ?”
Giọng Mai Lan chùng hẳn, “Tao hong biết nói sao nữa. Cái cảm giác cuả tao thiệt lạ nên tao mới gọi cho mày.”
Tôi tỉnh ngủ hẳn, “Lạ là sao?”
Mai Lan bâng khuâng, “Thanh Đa thật gần mà thật xa.”
Tôi gắt, “Con khỉ nhiều chuyện! Điệu này chắc mày bị Hưng hớp hồn rồi. Phi có đi với mày về Thanh Đa hong?”
Mai Lan nhăn nhó, “Phi với bé Mi chê Thanh Đa dơ dáy, hôi tanh nên về có một lần tí xíu rồi đi liền. Lần sau tao về một mình.”
Tôi chọc, “Vậy thì sướng rồi . Mày tha hồ đi uống cafe tò te tú tí với Hưng nha.”
Mai Lan chậc lưỡi, “Có cho bà xã Hưng xé xác tao. Hai vợ chồng nốc bia thấy sợ luôn. Đàn bà con gái ở Vietnam khác lắm. Fashion lắm, ăn nói bạo dạn, chịu chơi lắm chứ hong nhà quê như tụi mình đâu.”
Tôi chặn, “Stop please! Kể về Thanh Đa cho tao nghe đi.”
Mai Lan nói, “Tao nói với mày rồi. Thanh Đa bên ngoài trong khang trang sạch sẽ, các lô vẫn dơ dáỵ. Cầu thang phân chó đầy.”
Tôi ngạc nhiên, “Hong ai làm vệ sinh à?”
Mai Lan cười, “Thời buổi này mà. Mạnh ai nấy sống. Người lớn, con nít về nhà thì ở trong nhà xem phim, computer, internet đâu còn ra ngoài hành lang chơi đâu.”
Tôi nói, “Good for them. Cuộc sống bây giờ khá giả rồi thì cũng để cho họ enjoy chứ.”
Mai Lan không chịu, “No, người nghèo thì hong ai chơi cả giống như tụi mình ngày xưa. Như nhà cô Hai, nhà chị Thanh . Mấy người đó cũng chưa có chồng.”
Tôi cười, “Thì tao cũng ế dài . Có ma nào thèm rước tao đâu. Mày được Phi cưới sướng thấy bà.”
Mai Lan đồng ý, “May mà có Phi, tao đẻ bé Mi hong thôi tao cũng làm gái già rồi. Nghèo như tụi mình khổ thiệt . Chẳng có đứa con trai nào theo cả.”
Tôi đáp, “Ừ nhỉ ?”
Chúng tôi nói chuyện nhắc lại kỷ niệm xưa về Thanh Đa cho đến lúc tôi đi làm. Chúng tôi nhắc đến món khoai mì độc đáo của chị Mai Lan bán mà nuôi sống cả gia đình. Chúng tôi lớn lên bên giòng sông thơ mộng. Chúng tôi chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Thanh Đa từ ngày cầu Saigon bị thả bom, chợ Thanh Đa chỉ là một nhóm nhỏ chưa hình thành cái chợ, phong trào thiếu nhi, kế họach nhỏ. Thanh Đa những ngày đói khổ; chúng tôi phải sắp hàng từ sáng sớm đi mua từng ký gạo, ký bo bo, ký đường. Thanh Đa hoang sơ với những ngày cúp điện và thời gian thiêú nước. Chúng tôi luôn có mặt hiện diện ở Thanh Đa, nhưng thần dân Thanh Đa hong biết chúng tôi và không chơi với chúng tôi vì chúng tôi nghèo, bình dân. Chúng tôi không được cắp sách đến trường và đi học tới nơi tới chốn thì chúng tôi làm sao được các con trai học thức Thanh Đa theo chứ. Chúng tôi, lũ con nhà nghèo chơi với nhau, gắn bó với những trò chơi tầm thường, món ăn bình dân. Mặc dù chúng tôi tuổi tác có chênh lệch, chúng tôi trưởng thành mà nói chuyện vẫn xưng hô mày tao mi tớ như ngày chúng tôi còn nhỏ . Tôi còn nhớ thằng Cu Đen hàng xóm và các bạn đi học của nó đi sau tôi và chê tôi tướng đi chết yêủ; nói chuyện khùng điên và dzô dziên nhứt đời. Cái người nói chuyện khùng điên, dzô dziên nhứt đời ấy thường viết về Thanh Đa và nói về Thanh Đa cho những người thích tìm hiểu về Vietnam. Mai Lan thuở ấy thường nghêu ngao hát trên bờ kè, “Viết tên người yêu trên ba lô nặng trĩu…” Anh bộ đội Phi từ quận 11 cảm tiếng hát cuả cô thôn nữ Thanh Đa nên chàng đã yêu và rước Mai Lan về dinh trong lúc nàng đang bị thất tình nặng vì một anh chàng hoc sinh hào hoa phong độ truờng Thanh Đa nào đó.
Saturday, August 6, 2011
Mười Lăm Năm
Mười Lăm Năm
Mười lăm năm tôi chỉ được nhìn quê hương Việt Nam qua và bạn bè qua the internet và các phương tiện truyền thông mà thôi. Nơi quê nhà, bạn bè luôn nhắn nhủ
khuyến khích tôi nên thu xếp về Việt Nam thăm bạn bè, người thân và nhìn thấy tận mắt sự thay đổi của đất nước. Tôi mãi hứa rằng tôi sẽ về khi tôi ổn định cuộc sống, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa định được chắc chắn ngày trở về. Thế là tôi vẫn lang thang trên net tìm lại những hình ảnh quê nhà: dòng song Saigon uốn lượn quanh bán đảo Thanh Đa thật là thơ mộng cùng với con đò, cây đa bến cũ là nơi tôi đã sống và lớn lên, với những lô chữ lô số như khu trại gia binh, cùng với trường học, các chợ, những con đường làng quê, các món ăn dân dã, và phố xá Saigon. Để rồi tôi gặm nhắm nỗi nhớ quê hương âm ỉ trong trái nơi thẳm sâu cuả trái tim và tôi âm thầm lặng lẽ rấm rứt khóc một mình.
Tôi đang ở trên máy bay và tiếng người xướng ngôn viên nói rằng là quí vị đang ở trên lãnh thổ cuả nước Việt Nam. Nhìn xuống cửa sổ của máy bay, từng thửa ruộng như ô bàn cờ xanh ngát, phất phới bay theo gió; con song dọc ngang, cây cầu khỉ lắt lẻo, con trâu và chú mục đồng, ngôi trường làng; học trò đi học…Tôi la lớn, “Ôi Việt Nam! Đúng là Việt Nam rồi!” Một cơn mưa lớn tạt vào cửa sổ làm ướt đẫm khuôn mặt của tôi. Tôi giật mình thức giấc với gương mặt ướt đẫm nước mắt. Tôi thờ thẫn tiếc nuối vì tôi đã gần đến Việt Nam rồi mà. Tôi nhắm mắt ngủ lại, hồi tưởng lại giấc mơ với hy vọng tôi sẽ tiếp nối lại giấc mơ bị đứt quãng và tôi sẽ được đặt chân trên đất Saigon và nhìn thấy những con ngưòi Việt Nam dù cho đó chỉ là trong mơ cũng đã ghiền.
Thế đấy! Những hình ảnh về Việt Nam hong liên tục thường trở về trong giấc ngủ của tôi trong suốt 15 năm: khi thì tôi đang sống và sinh hoạt ở Việt Nam, nhưng trong trí của tôi lúc đó thì đang nghĩ tới những công việc những dự định, chương trình tôi phải làm, phải đối phó cho ngày hôm sau; lúc thì tôi đang trên đường đi về Viêt Nam. Mỗi lần nghe nói bạn bè, gia đình người thân về thăm Vietnam, tôi lại náo nức nôn nao như chính tôi là ngưòi được đi trên chuyến đi đó. Tôi lại ghen tị và ghanh tức với những người được về Vietnam vì họ may mắn có đầy đủ tiền bạc và thời gian cho chuyến đi về thăm cố hương mà hong phải lo lắng gì. Ai cũng bảo tôi rằng “Tôi cứ về Vietnam đại đi, rồi qua lại, đi cày lại trả nợ lo gì! Chuyện gì tới rồi sẽ tới. Chúng ta sống ở Mỹ là phải nợ. Nếu tôi chưa nợ thì tôi chưa phải là dân Mỹ.” No, thank you!” Tôi thà làm dân Việt Nam da vàng mũi tẹt, ăn nước mắm ba con cua, đi chiếc xe cũ mèm, và hong chưng diện xa hoa để cân bằng việc chi tiêu trong đồng lương kiếm được còn hơn là hang tháng nhìn một đóng bill của credit cards về như bươm bướm, nhìn những con số cũng đủ thấy chóng mặt. Bản tính nhút nhát hay lo của tôi hong cho phép tôi làm như vậy. Nơi xứ người, tôi đã phải đối phó bao nhiêu việc và phải mang trên mình bao thất bại, bao mặc cảm làm cho đầu óc căng thắng lắm rồi nên tôi hong muốn gánh them những nỗi lo mà tôi có thể tránh được.
Những năm tháng đầu tiên ở Mỹ vậy mà đơn giản không mấy lo toan. Lúc đó tôi chỉ biết đi làm. Cả ngày ở trong hãng, boss sai gì thì làm cái đó. Tôi ráng làm cho xong và đúng công việc của mình, hong bị sai sót và làm vui lòng manager để khỏi bị đuổi ra khỏi hãng là được. Tôi bỏ qua những ánh mắt giễu cợt, nụ cười chế nhạo của đồng nghiệp dành cho tôi, một di dân mới từ Việt Nam mới qua chưa lột hết mùi phèn, một mụ nhà quê khù khờ, chỉ bập bẹ, nói lõm bõm được vài ba tiếng Anh đơn giản, lúc nào cũng ngạc nhiên thích thú vì lần đầu tiên tiếp xúc với kỹ thuật công nghiệp, với computer, và với những công việc tay chân cần đến bắp thịt nhiều hơn là sử dụng đến đầu óc. Lúc đó tôi chỉ mong được đi làm thiệt nhiều giờ để có tiền gửi về Vietnam baỏ trợ những công việc tôi đang làm giang dở ở Vietnam và để dành tiền về Vietnam.
Sức khỏe cũng là yếu tố quyết định sự thành công. Tôi vốn mạnh khảnh, ốm yếu, mảnh khảnh từ lúc tôi lọt lòng. Thêm vào những năm tháng cực khổ ở Việt Nam; chế độ ăn uống dinh dưỡng thiếu thốn khi tôi đang tuổi lớn. Nơi xứ người, tôi phải làm việc cật lực, phải chống chở với cái lạnh của vùng ôn đới, với phong tục tập quán khác nhau nên tôi bịnh hoạn liên miên.
Học vấn là con đường đau khổ nhiều tập. Tôi sinh ra nhằm ngôi sao xấu nên từ lúc lọt lòng đã vất vả long đong. Suốt cả cuộc đời của tôi, cái gì cũng phải cố gắng rất nhiều mới được. Ngay từ ở Việt Nam, đường học vấn của tôi cũng bị gián đọan nhiều lần vì những yếu tố bên ngoài như gia đình tôi phải di chuyển chỗ ở nhiều lần; chuyện trốn ra nước ngoài, gia đình phân chia ly tán đã ảnh hưởng đến việc học của tôi. Khó khăn lắm tôi mới học xong bậc trung học, bò được lên tới đại học trở thành cô giáo, và lấy được mảnh bằng đại học trước sự ngạc nhiên của bạn bè vì chúng tưởng tôi đã bỏ học từ lâu. Qua bên Mỹ, tôi lại bắt đầu trở ngược lại từ ABC trong khi tuổi tôi đã lớn và tôi phải đi làm nuôi sống bản thân. Nhiều người tự hào lấy bằng kỷ sư, bác sĩ, cử nhân, hay tiến sĩ trong vòng vài năm trời. Đối với tôi hong phải dễ dàng như vậy; tôi đã khóc hết nước mắt, đã rơi vào bao thất vọng chán nản vì việc học mặc dù tôi chăm chỉ học tập nhiều hơn bạn bè và mọi người nói tôi thông minh, tài giỏi. Nếu tôi tài giỏi thì tôi đà thành công rất nhiều, và tôi đã có tiền vễ Vietnam vui chơi thoả thích rồi chứ giờ này tôi đâu còn ngồi đây buồn bã than thân trách phận vì ngôn ngữ bất đồng làm cản trở việc học của tôi rất nhiều.
Cuối cùng tôi cũng ráng lấy mảnh bằng như người ta. Tôi những tưởng tôi được về Vietnam như dự định, nhưng tôi lại phải đối phó với công ăn việc làm. Chúng tôi, những người bắt đầu tiếng Anh như là ngôn ngữ thứ hai từ năm 25 tuổi thì hong thể nào nói tiếng Anh đầy tự tin, lưu loát như những người trẻ tuổi . Dù cho chúng tôi nhiều kinh nghiệm, với đầy đủ bằng cấp chúng tôi cũng không thể dễ dàng kiếm được một vi việc làm vững chắc để bảo đảm cuộc sống của mình. Tôi cứ mãi học, mãi cố gắng từng bước nhỏ tiến lên từ từ; thế là 15 năm trôi qua một cái vèo.
Mười lăm năm tôi chưa làm được về thăm quê hương Việt Nam, tôi bị thất bại rất nhiều, và tôi chưa đạt được những gì tôi muốn. Tuy nhiên tôi hong chịu thua và dừng lại ở đó. T ôi luôn cố gắng vươn lên và không bỏ cuộc. Nếu tôi không thành công thì ít nhứt tôi cũng học được những bài học làm người: cách ứng xử và xử thế trong xã hội.
San Jose August, 2011
Mười lăm năm tôi chỉ được nhìn quê hương Việt Nam qua và bạn bè qua the internet và các phương tiện truyền thông mà thôi. Nơi quê nhà, bạn bè luôn nhắn nhủ
khuyến khích tôi nên thu xếp về Việt Nam thăm bạn bè, người thân và nhìn thấy tận mắt sự thay đổi của đất nước. Tôi mãi hứa rằng tôi sẽ về khi tôi ổn định cuộc sống, nhưng đến giờ tôi vẫn chưa định được chắc chắn ngày trở về. Thế là tôi vẫn lang thang trên net tìm lại những hình ảnh quê nhà: dòng song Saigon uốn lượn quanh bán đảo Thanh Đa thật là thơ mộng cùng với con đò, cây đa bến cũ là nơi tôi đã sống và lớn lên, với những lô chữ lô số như khu trại gia binh, cùng với trường học, các chợ, những con đường làng quê, các món ăn dân dã, và phố xá Saigon. Để rồi tôi gặm nhắm nỗi nhớ quê hương âm ỉ trong trái nơi thẳm sâu cuả trái tim và tôi âm thầm lặng lẽ rấm rứt khóc một mình.
Tôi đang ở trên máy bay và tiếng người xướng ngôn viên nói rằng là quí vị đang ở trên lãnh thổ cuả nước Việt Nam. Nhìn xuống cửa sổ của máy bay, từng thửa ruộng như ô bàn cờ xanh ngát, phất phới bay theo gió; con song dọc ngang, cây cầu khỉ lắt lẻo, con trâu và chú mục đồng, ngôi trường làng; học trò đi học…Tôi la lớn, “Ôi Việt Nam! Đúng là Việt Nam rồi!” Một cơn mưa lớn tạt vào cửa sổ làm ướt đẫm khuôn mặt của tôi. Tôi giật mình thức giấc với gương mặt ướt đẫm nước mắt. Tôi thờ thẫn tiếc nuối vì tôi đã gần đến Việt Nam rồi mà. Tôi nhắm mắt ngủ lại, hồi tưởng lại giấc mơ với hy vọng tôi sẽ tiếp nối lại giấc mơ bị đứt quãng và tôi sẽ được đặt chân trên đất Saigon và nhìn thấy những con ngưòi Việt Nam dù cho đó chỉ là trong mơ cũng đã ghiền.
Thế đấy! Những hình ảnh về Việt Nam hong liên tục thường trở về trong giấc ngủ của tôi trong suốt 15 năm: khi thì tôi đang sống và sinh hoạt ở Việt Nam, nhưng trong trí của tôi lúc đó thì đang nghĩ tới những công việc những dự định, chương trình tôi phải làm, phải đối phó cho ngày hôm sau; lúc thì tôi đang trên đường đi về Viêt Nam. Mỗi lần nghe nói bạn bè, gia đình người thân về thăm Vietnam, tôi lại náo nức nôn nao như chính tôi là ngưòi được đi trên chuyến đi đó. Tôi lại ghen tị và ghanh tức với những người được về Vietnam vì họ may mắn có đầy đủ tiền bạc và thời gian cho chuyến đi về thăm cố hương mà hong phải lo lắng gì. Ai cũng bảo tôi rằng “Tôi cứ về Vietnam đại đi, rồi qua lại, đi cày lại trả nợ lo gì! Chuyện gì tới rồi sẽ tới. Chúng ta sống ở Mỹ là phải nợ. Nếu tôi chưa nợ thì tôi chưa phải là dân Mỹ.” No, thank you!” Tôi thà làm dân Việt Nam da vàng mũi tẹt, ăn nước mắm ba con cua, đi chiếc xe cũ mèm, và hong chưng diện xa hoa để cân bằng việc chi tiêu trong đồng lương kiếm được còn hơn là hang tháng nhìn một đóng bill của credit cards về như bươm bướm, nhìn những con số cũng đủ thấy chóng mặt. Bản tính nhút nhát hay lo của tôi hong cho phép tôi làm như vậy. Nơi xứ người, tôi đã phải đối phó bao nhiêu việc và phải mang trên mình bao thất bại, bao mặc cảm làm cho đầu óc căng thắng lắm rồi nên tôi hong muốn gánh them những nỗi lo mà tôi có thể tránh được.
Những năm tháng đầu tiên ở Mỹ vậy mà đơn giản không mấy lo toan. Lúc đó tôi chỉ biết đi làm. Cả ngày ở trong hãng, boss sai gì thì làm cái đó. Tôi ráng làm cho xong và đúng công việc của mình, hong bị sai sót và làm vui lòng manager để khỏi bị đuổi ra khỏi hãng là được. Tôi bỏ qua những ánh mắt giễu cợt, nụ cười chế nhạo của đồng nghiệp dành cho tôi, một di dân mới từ Việt Nam mới qua chưa lột hết mùi phèn, một mụ nhà quê khù khờ, chỉ bập bẹ, nói lõm bõm được vài ba tiếng Anh đơn giản, lúc nào cũng ngạc nhiên thích thú vì lần đầu tiên tiếp xúc với kỹ thuật công nghiệp, với computer, và với những công việc tay chân cần đến bắp thịt nhiều hơn là sử dụng đến đầu óc. Lúc đó tôi chỉ mong được đi làm thiệt nhiều giờ để có tiền gửi về Vietnam baỏ trợ những công việc tôi đang làm giang dở ở Vietnam và để dành tiền về Vietnam.
Sức khỏe cũng là yếu tố quyết định sự thành công. Tôi vốn mạnh khảnh, ốm yếu, mảnh khảnh từ lúc tôi lọt lòng. Thêm vào những năm tháng cực khổ ở Việt Nam; chế độ ăn uống dinh dưỡng thiếu thốn khi tôi đang tuổi lớn. Nơi xứ người, tôi phải làm việc cật lực, phải chống chở với cái lạnh của vùng ôn đới, với phong tục tập quán khác nhau nên tôi bịnh hoạn liên miên.
Học vấn là con đường đau khổ nhiều tập. Tôi sinh ra nhằm ngôi sao xấu nên từ lúc lọt lòng đã vất vả long đong. Suốt cả cuộc đời của tôi, cái gì cũng phải cố gắng rất nhiều mới được. Ngay từ ở Việt Nam, đường học vấn của tôi cũng bị gián đọan nhiều lần vì những yếu tố bên ngoài như gia đình tôi phải di chuyển chỗ ở nhiều lần; chuyện trốn ra nước ngoài, gia đình phân chia ly tán đã ảnh hưởng đến việc học của tôi. Khó khăn lắm tôi mới học xong bậc trung học, bò được lên tới đại học trở thành cô giáo, và lấy được mảnh bằng đại học trước sự ngạc nhiên của bạn bè vì chúng tưởng tôi đã bỏ học từ lâu. Qua bên Mỹ, tôi lại bắt đầu trở ngược lại từ ABC trong khi tuổi tôi đã lớn và tôi phải đi làm nuôi sống bản thân. Nhiều người tự hào lấy bằng kỷ sư, bác sĩ, cử nhân, hay tiến sĩ trong vòng vài năm trời. Đối với tôi hong phải dễ dàng như vậy; tôi đã khóc hết nước mắt, đã rơi vào bao thất vọng chán nản vì việc học mặc dù tôi chăm chỉ học tập nhiều hơn bạn bè và mọi người nói tôi thông minh, tài giỏi. Nếu tôi tài giỏi thì tôi đà thành công rất nhiều, và tôi đã có tiền vễ Vietnam vui chơi thoả thích rồi chứ giờ này tôi đâu còn ngồi đây buồn bã than thân trách phận vì ngôn ngữ bất đồng làm cản trở việc học của tôi rất nhiều.
Cuối cùng tôi cũng ráng lấy mảnh bằng như người ta. Tôi những tưởng tôi được về Vietnam như dự định, nhưng tôi lại phải đối phó với công ăn việc làm. Chúng tôi, những người bắt đầu tiếng Anh như là ngôn ngữ thứ hai từ năm 25 tuổi thì hong thể nào nói tiếng Anh đầy tự tin, lưu loát như những người trẻ tuổi . Dù cho chúng tôi nhiều kinh nghiệm, với đầy đủ bằng cấp chúng tôi cũng không thể dễ dàng kiếm được một vi việc làm vững chắc để bảo đảm cuộc sống của mình. Tôi cứ mãi học, mãi cố gắng từng bước nhỏ tiến lên từ từ; thế là 15 năm trôi qua một cái vèo.
Mười lăm năm tôi chưa làm được về thăm quê hương Việt Nam, tôi bị thất bại rất nhiều, và tôi chưa đạt được những gì tôi muốn. Tuy nhiên tôi hong chịu thua và dừng lại ở đó. T ôi luôn cố gắng vươn lên và không bỏ cuộc. Nếu tôi không thành công thì ít nhứt tôi cũng học được những bài học làm người: cách ứng xử và xử thế trong xã hội.
San Jose August, 2011
Subscribe to:
Posts (Atom)