Friday, May 1, 2009

Tháng Tư


Lại Tháng Tư

Chợt
đêm qua
môi nếm vị nước mắt

Mỗi
tháng tư
bật khóc một giòng sông

Sao
lạ nhỉ
nếm khổ đau không khóc

Chỉ
tháng tư
lệ tuôn mãi thành dòng

Đêm
thức giấc
thấy hồn thiêng sông núi

Bao
sinh linh
phiêu bạt khắp phương trời

Thấy
lòng minh
sao thương nhớ đầy vơi

Mảnh
đất mẹ
cong cong hình chử S

Lại
tháng tư
vết sẹo... da chưa mọc

Nên
nhức đau
ở tận đáy lòng người

Lại
tháng tư
thêm một lần cảm tạ

Bao
hy sinh
cho ta sống giữa đời

Hình
bóng củ
cha già thân mục nát

Lết
thân khô
giữa bốn bức tường tù

Vẩn
kiêu ngạo
chưa một lần khuất phục

Vẩn
dạy con
khoang dung trong cuộc đời

Hình
bóng mẹ
giữa chợ đời mưa nắng

Nuôi
đàn con
gánh vác những nhọc nhằn


Tháng
tư về
sao bổng nhiên nước mắt

Lăn
trên môi
và dập tắt nụ cuời

(ST)

Kỷ niệm ngày 30 tháng Tư
04/30/1975 - 04/30/2009


April30,2009
Lại …
băng qua
Bát ngát biển nước mắt

Vào
tháng tư
Hồi ức dâng thành sông

Quái
ác nhỉ
âm ỉ vang tiếng khóc

Đến
tháng tư
ưu tư chảy thành dòng

Đêm
thức giấc
Cồn cào cao ngất núi

Nhìn
hồn linh
lẻ loi như sao trời

Ngồi
một minh
chấp chới trongchơi vơi

Trên
đất lạ
mơ về miền đất S

Đêm
tháng tư
u sầu lại trỗi mọc

Thác
quặn đau
tê buốt tím tái người

Cuối
tháng tư
âm thầm dâng cảm tạ

Bao
hy sinh
ghi mãi đến muôn đời

Lết
hồn khô
tìm về chốn ngục tù

Tượng
kiêu ngạo
sừng sững không khuất phục

Cười
nghễ ngạo
Ma Đỏ tàn phá đời

Vai
người mẹ
trĩu nặng đời mưa nắng

Nuôi
đàn con
thay ba gánh nhọc nhằn

Hoài
niệm về
Quay cuồng vương trên mắt


Đôi
vành môi
mỉa mai một nụ cuời

Monday, April 27, 2009

Viết cho Ba yêu quí, người đàn ông con yêu nhất trên cõi đời này, yêu hơn cả thượng đế.



Ba thương,
Tháng tư và tháng chín là hai tháng nặng nề nhất trong năm. Con đã chịu đựng cái cảm giác này nặng nề mấy chục năm rồi: từ ngày nước nhà tan tác và ba mãi mãi xa chúng con. Con ráng quên đi, nhưng con không thể nào quên được. Hàng năm cái cảnh hãi hùng của ngày ấy lại diễn ra. Con đã hiểu ra hội chứng chiến tranh là như thế nào. Con cho là con là một victim của chiến tranh. Có lẽ tại tính con quá nhạy cảm nên dù chuyện kinh hoàng đã qua lâu rồi mà con vẫn còn bi ảnh hưởng đến tận hôm nay. Các bạn cùng lứa tuổi với con đâu có ai bị hội chứng này đâu. Con lại biết cách đối phó với cái cảm giác kinh khủng này. Con đi làm với một tâm trạng nặng nề khó chịu. Con dấu núi u ẩn trong thâm sâu và cất tiếng cười đùa để đem niềm vui cho những người chung quanh con. Con tìm hạnh phúc vào việc để hết tâm tư dạy dỗ lũ học trò bé, chơi với chúng. Nhiều lúc con chịu hông nổi, con chạy vô restroom khóc ngon lành và dấu những giọt nước mắt. Sau đó con lại ra ngoài cười hí hí với các thầy giáo. Dù sao đi nữa, con cũng cảm thấy may mắn hơn mọi người. Con được bao bọc trong tình yêu thương của gia đĩnh của bạn bè và đồng nghiệp. Mọi người yêu con và con yêu mọi người. Con không giàu, but con không phải lo lắng bương chải kiếm tiền. Con có thì giờ đọc sách, chơi đàn, và viết lách.
Con lao đầu vào viết lách và viết như một con điên. Con viết đ ể bộc bạch nỗi lòng. Con viết cho con đọc, đ ể con giải tỏa nh ững uẩn trong con. Đôi khi con viết đ ể xem khả năng viết lách của con nh ư thế nào. Con được đánh giá tốt về khả năng làm thơ viết truyện tiếng Anh lẫn tiếng Việt. Thầy cô bảo là con là nhà thơ nhà văn có triển vọng Nhưng để làm gì chứ? Văn thơ đâu có làm ra tiền đâu. Để được nổi tiếng? Điều đó không dễ đối với một người đàn bà thiểu số vô danh tiểu tốt như con. Khi con được mọi người biết đến thì chắc là con đã xuống suối vàng gặp ba rồi.
Ba yêu của con,
Con phải trau dồi học vấn để lấy được mảnh bằng mà ba đã mong mỏi lấy mà vì bị tù đày nên ba bị gián đoạn việc học và rèn luyện ngòi bút của mình. Con muốn thành công không phải vì con ham quyền cao chức trọng mà con muốn làm vinh danh cha: một người cha rất tuyệt vời chỉ biết học, và hy sinh tất cả vì con cái. Chính vì vậy, con đã từ chối những ánh mắt nồng nàn mời gọi, cánh tay rắn chắc an ủi bảo bôc chia sẻ thông cảm cùng con. Con khước từ thiên chức làm người tình, người vợ, người mẹ tiềm ẩn trong mỗi người đàn bà. Đứa con gái út nhút nhát yếu đuôí về thể lý đã trở nên mạnh mẽ theo đuổi mục đích của mình. Mai này dù con không thành công, con cũng hãnh diện vì con đã sống thật với lòng mình.
Ba ơi, giúp con thêm sức mạnh để vượt qua cảm giác cô đơn trống vắng và tặng cho con trí thông minh của ba để cho con học giỏi nha.

Thư thứ nhất



Thursday, April 23, 2009

Họa thơ HXR




Vay duyên, trả nợ muộn màng
Thì thôi đừng trách phủ phàng người ơi !
Chiều nay lòng thấy bồi hồi
Nhớ người phương ấy...lệ rơi đỏ trời ! - HXR

Duyên tình chớ nói muộn màng
Trách chi tiền định phủ phàng tình ơi!
Thương thương nhớ nhớ bồi hồi
Phương xa cũng nhớ chơi vơi giữa trời

TÌM VỀ





CÁCH NHAU

Ở hai đầu đại dương
Cách nhau vài cái nhớ
Ở hai đầu trăn trở
Cách mấy nỗi khát khao

Tôi nắm chặt hư hao
Em có ôm nuối tiếc ?
Hai phương trời biền biệt
Cách một chút đổi thay

Tôi bước xuống đắng cay
Em ngọt ngào, hạnh phúc
Suối tình chia hai khúc
Một đục và một trong

Chiều nay giữa phố đông
Cách chừng hai cái với
Em chần chừ bước tới
Mắt lạ mắt người xưa…

THIENTHAN.

TÌM VỀ

Mênh mông bờ đại dương
Nhấp nhô một biển nhớ
Vỗ bờ sóng trăn trở
Ào ạt nỗi khát khao

Bao năm đầy hư hao
Lênh đênh biển nuối tiếc
Vòm cầu vòng biền biệt
Mất hút thảm thương thay

Nhấm nháp giọt đắng cay
Hương ngọt ngào hạnh phúc
Vị yêu nhiều phiên khúc
Quê nghèo ngời sáng trong

Quanh co vùng biển Đông
Điệp trùng xa chới với
Vượt hiểm nguy tiến tới
Tìm về nước Việt xưa

Họa Thơ Thiên Thần

Tương lai là cái chi chi ?
Tình riêng chôn chặt chỉ vì... ta mơ !
Ai vừa giết chết tình thơ
Để cho giọt máu bơ vơ cả đời
Sao Hôm treo tận cuối trời
Hận người bội bạc gieo lời đắng cay
Tình tan...hồn nhập vào...mây
Lệ châu hóa nước mưa bay ngút ngàn

THIENTHAN.

TÌNH RIÊNG

Cho dù nó chẳng là chi
Tình riêng từ bỏ xá gì ước mơ
Làm tròn bổn phận con thơ
Cho tròn chữ hiếu…tình thơ nhớ đời
Công cha nghĩa mẹ ơn trời
Hiếu lành chưa trả … nuốt lời đắng cay
Tình riêng bay bổng sầu mây
Đành lòng phụ bạc tình say ngút ngàn

Tuesday, April 14, 2009